Chương 9: Cảm ơn dì

Biên tập: Bột

Lương Vi lau miệng, liếc mắt nhìn mấy học sinh trung học, sau đó quay đầu nói với Lục Trầm Ngân: "Trẻ con bây giờ trưởng thành sớm thật đáng sợ."

Lục Trầm Ngân mở miệng không biết nên nói gì, đành "ừ" một câu tượng trưng.

"Cậu ăn xong rồi không đi sao? Đồng nghiệp cậu cũng đi rồi, mấy người được nghỉ trưa bao lâu?"

"Tôi chờ cô ăn xong rồi đi." Anh gác đũa ngay ngắn trên bát.

Lương Vi múc hoành thánh, thổi cho đỡ nóng rồi cắn hơn nửa cái, động tác rõ ràng đã nhanh hơn.

Lục Trầm Ngân: "Cô đừng vội, cẩn thận lại sặc."

"…"

Điện thoại trong túi quần rung lên, Lục Trầm Ngân không rời đi mà nhận điện thoại ngay tại chỗ.

Lý Đại Cường vừa nôn nóng vừa tức giận, nói: "Con mẹ nó, bà già kia lại ngất xỉu, bây giờ cậu và Cát Vân vào bệnh viện. Chiều Tiểu Oánh tan học cháu đi đón nó một chút, buổi tối không cần chờ chúng ta."

"Ngất xỉu? Là người có bệnh tim đó sao?"

"Trừ bà ta ra thì còn có thể là ai? Thật xui xẻo, đáng ra đã thu hoạch xong đậu tương rồi, cuối cùng lại thành ra như vậy."

Lý Đại Cường dặn dò xong thì cúp điện thoại, sắc mặt Lục Trầm Ngân cũng trầm xuống mấy phần.

Lương Vi ăn xong, cầm khăn giấy lau miệng. Thấy sắc mặt anh không vui, cô hỏi: "Ai ngất xỉu? Quan trọng sao?"

"Một bà lão."

"Bà lão? Tôi không thấy nhà cậu có bà lão nào mà."

Cậu tôi thuê người tới thu hoạch đậu tương, trong thôn có mấy dì lớn tuổi đồng ý giá 5 đồng một giờ, có người muốn kiếm chút tiền đó nên đến làm. Bà lão kia thân thể không tốt, đã khuyên bà ấy đừng làm nhiều lần rồi nhưng không được. Bây giờ xảy ra chuyện, trách nhiệm chắc chắn sẽ đổ lên đầu cậu tôi." Chân mày Lục Trầm Ngân khóa chặt, bất tri bất giác lấy thuốc lá ra châm lên.

"Người đời trước đều như vậy, không bỏ được mấy đồng tiền."

Lục Trầm Ngân gọi bà chủ tính tiền, không nói với Lương Vi về chuyện này nữa.

"Đừng, để tôi trả." Lương Vi tìm ví da trong túi xách.

Lục Trầm Ngân móc 20 tệ đưa cho bà chủ, anh nói: "Tôi trả là được rồi."

"Vậy cảm ơn cậu đã mời tôi ăn cơm."

Hai người một trước một sau bước ra cửa quán ăn, Lương Vi đột nhiên nhớ ra điều gì nên dừng bước rồi xoay người. Lục Trầm Ngân không kịp phanh lại, hai người va phải nhau.

Quả nhiên, cô quá thấp so với Lục Trầm Ngân nên đầu va thẳng vào ngực anh.

Tay phải Lục Trầm Ngân kẹp thuốc, tay nhanh mắt lẹ chuyển đầu thuốc đi để tránh khiến Lương Vi bị bỏng, tay trái vững vàng nắm lấy cánh tay cô.

"Không sao chứ? Xin lỗi… Tôi…"

Lương Vi xoa trán: "Cổ cậu đeo gì vậy?"

Lục Trầm Ngân lấy mặt dây ngọc hình Quan Âm từ trong cổ áo ra, nói: "Đeo ngọc."

"Bảo sao lại cứng vậy." Lương Vi đưa tay cầm ngọc Quan Âm, miếng ngọc vẫn còn lưu lại nhiệt độ cơ thể ấm áp của anh: "Đeo từ rất lâu rồi?"

"Ừ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!