Chương 8: Ở nông thôn nhiều hơi người

Biên tập: Bột

Lương Vi mở đèn đường dưới mái hiên tầng một tiễn Lục Trầm Ngân rời đi, tuy chỉ có một tiếng động nhỏ lại khiến lũ chó sủa không ngừng.

Cô đứng trước cửa sân nhỏ, ôm hai tay, cười nói với Lục Trầm Ngân: "Xong rồi, cậu đi từ trong nhà tôi ra, ngày mai mọi người sẽ nói chúng ta có quan hệ nhập nhằng." Cô cố ý nhấn mạnh vào bốn chữ quan hệ nhập nhằng.

Lục Trầm Ngân dừng bước, bóng anh dưới ánh trăng nhu hòa càng thâm trầm mà to lớn, sừng sững trên con đường mòn của thửa ruộng. Đèn trong sân nhà Lương Vi rọi tới, khiến bóng anh kéo ra vừa dài vừa xa.

Lương Vi hơi nghển cổ, đôi mắt khép hờ nhìn chằm chằm bóng lưng anh.

Anh cúi đầu, quay lại nói câu "mai gặp" với Lương Vi.

Lương Vi vẫn luôn nhìn theo tới khi anh đi vào trong cửa nhà.

Lúc quyết định chọn mua đất ở nông thôn, cô đã lựa chọn rất lâu. Qua Nam Thành có rất nhiều nông thôn, cuối cùng cô chọn thôn Giang Tâm kề cận với bãi biển phía Bắc.

Vì nơi này cách trung tâm thành phố xa nhất.

Một nơi ở phía Nam, một nơi ở phía Bắc.

Cô cũng lười dọn tới thành phố khác, dù sao Lâm Trí Thâm rất ít khi xuất hiện hoặc ở lâu tại Nam Thành.

Lương Vi cũng đã xem mấy mảnh đất khác, cuối cùng lại chọn trúng nơi này.

Nơi này rộng rãi, hoàn toàn có thể xây biệt thự khép kín, thậm chí làm một cái bể bơi trước nhà cũng không thành vấn đề. Vả lại, mảnh đất phía sau không có nhà nào, chỉ là kho cũ của mấy người trong thôn. Trước kho là mảnh ruộng lớn, cách mấy nghìn mét mới nhìn thấy đèn đuốc của nhà người khác. Phía Tây có một con sông, ngăn cách với hàng xóm ở phía đó. Sau lưng nhà lầu là đường xe chạy, cũng tách biệt với nhà của những người khác.

Ngôi nhà duy nhất coi như gần gũi là nhà của Lục Trầm Ngân, ở phía Đông.

Giữa hai nhà không có gì ngăn cách, nhiều nhất là mảnh đất nhỏ khoảng 10 mét.

Cô đứng trước cửa sổ phòng ngủ phía Đông là thấy rõ được sân nhà anh. Tương tự, đứng trong sân nhà anh cũng có thể biết được mọi động tĩnh của cô.

Đèn trong phòng Lục Trầm Ngân tối đen, Lương Vi không nhìn được gì cả. Cô đảo mắt một vòng bốn phía, xung quanh đều tối đen, chỉ có lầu hai, lầu một và sân nhà cô sáng đèn, trông cực kỳ lạc loài với thôn nhỏ yên tĩnh này.

Phía trước kho cũ phủ đầy cây dây leo, có lẽ là dàn mướp đắng héo khô. Ở góc tường phía Đông có một cái hang, bên trong có ít củi khô nhô ra.

Hoàng Đằng Phi đề nghị cô xây tường rào, nói là để an toàn một chút.

Lương Vi nhìn chằm chằm kho cũ rồi trở về nhà, khóa cửa lên lầu.

Lương Vi tắm rửa xong nằm trên giường đắp mặt nạ. Cô không chui vào chăn mà cứ nằm như vậy, vùi giữa đống chăn đệm mềm mại.

Lục Trầm Ngân trải chăn đệm rất chỉnh tề, cũng giống như con người anh vậy.

Ngón trỏ của cô vuốt lên những nếp nhăn trên bề mặt, mắt nhìn trần nhà.

Có chút mệt mỏi, lúc mệt nhọc xông tới, ngọn đèn nhỏ ở đầu giường như tự động tối đi. Trong lúc hoảng hốt, cô nhớ tới Lâm Trí Thâm. Lương Vi nỗ lực nhớ lại từng câu chữ và những động tác nhỏ của Lâm Trí Thâm vào hôm nay. Có điều cô nghĩ mãi mà không ra kết quả.

Lâm Trí Thâm phản ứng dữ dội hơn so với dự đoán của cô.

Cô cho rằng chuyện của bọn họ có thể nói rõ qua điện thoại, anh ta không cần đặc biệt đuổi tới tận Nam Thành chỉ để nói vài lời vô ích, mua một bó hoa hồng vô nghĩa.

Ngần ấy năm, cô thậm chí không nói cho Lâm Trí Thâm rằng mình không thích hoa hồng, không thích chút nào.

Cô không có tư cách nói điều đó, mà cũng không cần phải nói.

Điều đầu tiên Lương Vi học được từ Lâm Trí Thâm chính là: anh ta cho cái gì thì bạn tiếp nhận thứ đó, như vậy mới có thể giữ gìn mối quan hệ hòa hợp, anh vui tôi cũng ổn.

Tin nhắn WeChat vẫn luôn rung lên, như đang nhắc nhở Lương Vi rằng cô cần lên mạng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!