Biên tập: Bột
"Oa ——" Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng trẻ con khóc.
Những người lớn lại đang cười.
"Lại đây, lại đây, anh lau sạch cho." Là âm thanh của anh.
Dường như anh rất dịu dàng với trẻ con, đặc biệt dịu dàng.
Lúc cô bước vào khoảng sáng kia, cửa đột nhiên có nhiều thêm một bóng người khiến ba người trên bàn cơm không hẹn mà nhìn lại.
Lương Vi: "Quấy rầy rồi, tôi tới lấy thuốc nước đi tiêm."
Lục Trầm Ngân đang ôm đứa trẻ, cầm khăn lông giúp cô bé lau miệng và tay. Anh ngẩng đầu nhìn Lương Vi một chút rồi nói: "Cô đợi một chút, tôi đi với cô."
Lương Vi "ừ" một tiếng, cô không vào trong mà đứng yên tĩnh, dựa vào một bên cửa chờ Lục Trầm Ngân xong việc.
Lý Đại Cường như đã dần quen, biết Lương Vi là chủ nhân ngôi biệt thự cách vách thì bỗng mở lòng hơn mấy phần. Ông ta nghĩ cô gái xinh đẹp như vậy chắc sẽ không làm khó người khác. Người đàn ông nông thôn ở bên cạnh trước đó luôn quấn lấy đòi tiền bồi thường thiệt hại tinh thần, khiến họ đau đầu muốn chết.
"Có muốn vào nhà ngồi một lúc không?" Lý Đại Cường để bát cơm xuống, khách khí hỏi.
Lương Vi lắc đầu, ánh mắt dừng lại trên người Lý Đại Cường một chút sau đó chuyển sang Lục Trầm Ngân.
Cô bé anh đang ôm nom chừng khoảng 4, 5 tuổi.
Cát Vân ngồi đưa lưng về phía cửa nên Lương Vi chỉ có thể thấy lưng cô ấy, vừa gầy yếu vừa trẻ tuổi như vậy.
"Cầm đũa ăn cơm cho ngoan, không được quấy." Lục Trầm Ngân đặt đứa bé vào giữa băng ghế, xác nhận cô bé ngồi vững rồi mới đứng dậy. Anh cầm thuốc nước đi tới trước mặt Lương Vi, rất tự nhiên nói: "Đi thôi, chắc giờ này bác sĩ Đổng có nhà."
"Anh không ăn cơm?"
"Ăn xong rồi."
Lương Vi liếc bát cơm, không lên tiếng, sau đó theo anh đi vào màn đêm mờ tối.
Con đường xi măng tới nhà bác sĩ Đổng mấy năm trước đã được chính phủ tu sửa, nhưng cỏ dại ven đường vẫn thường nhào tới chiếm đoạt rìa hai bên của con đường nhỏ.
Lương Vi ngửi một cái, giơ tay lên bịt mũi, hỏi: "Mùi gì vậy?"
"Mùi phân trâu. Ở đây có nhiều người nuôi trâu làm ruộng, thường nuôi bên cạnh nhà kho này."
Cô nhìn theo hướng Lục Trầm Ngân chỉ, nhưng ở đó chỉ là một mảng đen kịt, không nhìn rõ được.
Mùi đó chỉ xộc tới trong giây lát, Lương Vi còn chưa nghĩ ra phải nói gì thì đã đi được nửa đường.
Lục Trầm Ngân cầm túi thuốc nước trong tay, hỏi: "Vì sao muốn về nông thôn ở?"
Lương Vi trầm mặc như đang sắp xếp câu chữ, thật lâu mới tràn ra ý cười đầy trêu chọc: "Này không phải vì để gặp cậu sao."
Anh nhìn đi nơi khác, không dám nhìn Lương Vi, nhìn nhìn một lát rồi thấy cổ họng đều cứng lại.
Anh chuyển đề tài, giọng buồn bực: "Chân còn đâu không?"
Tầm mắt từ bắp chân chuyển qua chân cô, Lương Vi vẫn đi đôi giày cao gót hôm qua. Cô đã quen đi giày cao gót nên đi bộ hết sức ổn định.
Hom qua cô dựa vào ngực anh, lảo đảo đi ra khỏi trạm tiêm phòng, gót giày đạp trên nền đất tạo ra những âm thanh hỗn loạn mà thanh thúy.
Lương Vi khoát tay: "Không đau." Có điều mông lại hơi căng đau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!