Chương 63: Phiên ngoại

Biên tập: BộtMột năm sau, Bergen – Na Uy

Thời tiết tháng Năm ở Bergen cũng coi như chiều lòng người. Nắng sớm trải dài trên bờ biển phía Tây, nước biển trong xanh một màu, trên mặt biển có sóng nước lấp loáng. Thành phố cảng xinh đẹp được mặt trời chiếu rọi dần thức tỉnh, sáng sớm yên tĩnh cũng tràn ngập thỏa mãn và hi vọng.

Lương Vi đang dựa trên lan can hóng gió biển, áo choàng tắm mềm mại trước ngực cô xẻ xuống rất sâu, gió mát rót đầy vào cổ áo. Lương Vi túm chặt cổ áo lại rồi vén tóc ra sau tai, sau đó châm thuốc theo thói quen. Đây là thuốc lá địa phương nên vị hơi nhạt.

Tại một thành phố 365 ngày mà 300 ngày trời đổ mưa này thì gặp được trời nắng như hôm nay là may mắn tới nhường nào.

Lương Vi gẩy tàn thuốc, lúc quay đầu nhìn thoáng qua thì thấy một cậu thanh niên ngoại quốc tóc vàng mắt xanh đứng trên ban công bên cạnh. Cậu ấy có khuôn mặt góc cạnh như người mẫu tạp chí, vì thế Lương Vi lại bất giác nhìn chăm chú thêm mấy lần.

Dường như tâm trạng cậu thanh niên ngoại quốc đang ngắm phong cách cũng tốt lắm, khóe miệng cậu ấy hơi nhếch lên một chút.

Nụ cười này… Lương Vi cười nhẹ một tiếng.

Thật là đẹp trai.

Cậu thanh niên người ngoại quốc nghe được âm thanh nên quay lại thì thấy một phụ nữ đang nhìn mình chằm chằm. Người phụ nữ ấy có mái tóc đen và khuôn mặt trái xoan, khuôn mặt thanh tú ấy không trang điểm chút nào, khói thuốc mờ ảo đang bốc lên từ đầu ngón tay của cô. Cậu ấy rũ mắt nhìn xuống thì thấy trên bộ ngực trần trụi của người phụ nữ có mấy vết tích màu đỏ.

Cậu thanh niên chỗ hiểu chỗ không, chỉ mỉm cười chào hỏi Lương Vi, rồi hỏi có phải cô đi một mình không, còn giới thiệu cậu ta là người Anh.

Tiếng Anh của Lương Vi rất bình thường nên chỉ trả lời một chữ "No" đơn giản.

Vừa dứt lời, bên hông cô đã bị siết chặt. Một đôi tay to lớn áp lên bụng Lương Vi, tiếng nói trầm thấp đầy từ tính nào đó cũng vang lên trên đỉnh đầu cô.

"Đừng nhìn cậu ta."

Cậu thanh niên thấy thế thì mỉm cười rồi quay về phòng.

Lương Vi hơi nghiêng người đưa thuốc đến bên môi Lục Trầm Ngân: "Hút một hơi không?"

Lục Trầm Ngân cầm lấy điếu thuốc rồi dập tắt: "Không hút."

Anh đã mặc áo len màu lam đậm và quần tây màu đen chỉnh tề. Dưới ánh nắng mặt trời, làn da của anh trắng nõn mà sạch sẽ.

Sau khi tĩnh dưỡng ở nhà một năm mà không ra ngoài làm việc, không dãi nắng dầm mưa nên màu da của anh đã trắng lên rất nhiều.

Lương Vi đưa tay đặt lên vị trí tim anh rồi nhặt sợi tóc vương trên áo len ra. Gió nhẹ thổi tới khiến cô như đi trên mây, từng sợi bay loạn gại vào khiến lòng anh ngứa ngáy.

Lục Trầm Ngân đưa tay vén những sợi tóc bị gió thổi bay của cô ra sau tai, anh cứ dịu dàng thực hiện mấy lần như vậy, sau đó bàn tay cũng dừng ở bên tai Lương Vi.

Tay Lương Vi dần đi lên trên, cô vuốt ve yết hầu nhấp nhô của anh. Lục Trầm Ngân khẽ nhíu mày nói khẽ: "Đừng sờ như thế."

Lương Vi nhíu mày cười một tiếng: "Đây cũng là chỗ mẫn cảm?"

Lục Trầm Ngân bắt lấy tay cô: "Không phải."

Lương Vi ngửa đầu nhìn anh chăm chú, trong đôi con ngươi hẹp dài kia chính là bóng hình của cô. Từng nét trên khuôn mặt anh nghiêm cẩn mà thanh tuyển, lại nhẹ nhàng khoan khoái như hẻm núi kia vậy. Cô cảm khái: "Vẫn là anh Lục nhà chúng ta đẹp hơn, so ra thì người ngoại quốc còn kém lắm."

Gương mặt này của anh nếu bị đồng ruộng hoang kia vùi kín thì thật đáng tiếc. Thế nhưng bây giờ Lương Vi hối hận rồi, cô bằng lòng để anh ẩn khuất sau đồng ruộng kia, có thế thì mới chỉ mình cô được thấy anh.

Sau khi tỉnh lại, anh khôi phục rất nhanh. Bác sĩ cũng nói đã không còn gì đáng ngại nữa, chỉ cần tỉnh lại là tốt rồi.

Anh và cô đều bất lực khi đối mặt với hiện thực: Cát Vân tử hình, Lý Đại Cường tàn tật phải ngồi tù, Lâm Trí Thâm bất hối, nợ tiền mua nhà, nợ khoản vay nặng lãi trước đó của Lý Đại Cường, sau này Lý Oánh trở thành một cô bé đáng thương.

Trong khoảng thời gian hôn mê này, anh không tưởng tượng được một mình Lương Vi đã gánh vác tất thảy mọi chuyện thế nào.

Trong khoảng thời gian ở nhà tĩnh dưỡng, mỗi ngày Lương Vi mở phát sóng trực tiếp 10 tiếng. Cô không cần đến bệnh viện chăm sóc anh nên có rất nhiều thời gian rảnh, vì thế số tiền kiếm được cũng gấp bội.

Nhưng anh lại rất đau lòng cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!