Chương 62: Bình minh và hoàng hôn từ nay về sau, em sẽ luôn ở đây

Biên tập: BộtĐầu tháng Ba, vạn vật thức tỉnh trong tiết trời se lạnh của mùa xuân.

Lương Vi đứng ở cửa nhà trẻ chờ người, với dáng người thẳng tắp và khuôn mặt xinh đẹp ấy, cô đã trở thành người bắt mắt nhất trong tất cả các bậc phụ huynh.

Các bạn nhỏ xếp thành hai hàng, rồi thân mật nắm tay nhau ra khỏi cổng trường.

Lương Vi vẫy tay với một cô bé ba tuổi, sau đó khóe môi gợi lên ý cười nhàn nhạt.

Lý Oánh chạy tới chỗ cô rồi ngoan ngoãn gọi: "Chị Lương Vi."

Lương Vi ngồi xuống sờ đầu Lý Oánh, sau đó tiện tay cầm cặp sách và dắt tay bé: "Đi thôi."

Lý Oánh không kiềm được ý cười: "Lát nữa là được gặp mẹ rồi."

Nụ cười trên mặt Lương Vi dần cứng đờ, cô nhìn Lý Oánh thật sâu, một lúc lâu sau mới cố nặn ra nụ cười để phụ họa: "Ừ nhỉ."

Lương Vi bắt một chiếc taxi ở bên đường.

Cát Vân bị phán tử hình, mà thời gian hành hình chính là ngày mai.

Đây là lần từ biệt cuối cùng của mẹ con hai người.

Lương Vi đưa Lý Oánh tới chỗ Cát Vân rồi ra ngoài.

Cô hút xong một điếu thuốc ở hành lang rồi đi thêm mài mét nữa, sau đó rẽ vào một căn phòng khác.

Lâm Trí Thâm thấy là cô thì sắc mặt cũng không thay đổi.

Lương Vi ngồi xuống đối diện anh ta, trừ lần trước gặp mặt trên tòa án thì đây là lần đầu tiên cô tới gặp anh ta.

Tất cả mọi chuyện đều phát sinh quá bất ngờ, sau khi cô biết ngọn nguồn mọi chuyện thì không biết phải đối mặt với Lâm Trí Thâm thế nào cho phải. Hai vai cô gánh lấy hai phần tội, một phần là của Cát Vân, một phần là của Lâm Trí Thâm.

Lâm Trí Thâm gầy đi rất nhiều, vậy mà anh ta vẫn mang đến cảm giác lạnh lùng và đơn độc như cũ.

Lương Vi cầm điện thoại lên rồi chăm chú nhìn Lâm Trí Thâm. Cả hai người đều rất bình tĩnh và lạnh nhạt.

Lâm Trí Thâm đặt điện thoại kề vào tai, người anh ta hơi khom về phía trước, một tay đặt lên bàn.

Lương Vi nói: "Em tới gặp anh."

"Chân bị thương đã khỏi chưa?" Lâm Trí Thâm trầm tĩnh nhìn cô, giọng nói nhàn nhạt kia còn mang theo một tia tang thương.

Anh ta đã nhìn thấy chân cô từ lúc lên hầu tòa rồi, nhưng bây giờ vẫn chọn việc đó để mở đầu câu chuyện, mà còn vẫn dùng giọng điệu đạm bạc như trước đây để hỏi nữa. Tựa như lúc trước anh ta hỏi thăm cô bị chó cắn thế nào vậy. Anh ta đang quan tâm cô.

Lương Vi: "Khỏi hẳn rồi."

Lâm Trí Thâm hơi rũ mắt rồi mím môi không nói.

Lương Vi mở miệng thật lớn nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Hai người lại bắt đầu trầm mặc.

Nhớ tới bộ dạng thong dong và cao ngạo vào ngày phán quyết đó của Lâm Trí Thâm, lòng Lương Vi lại thấy đắng chát.

Cô nhẹ nhàng hỏi: "Như bây giờ có đáng không?"

Cô cũng từng hỏi Cát Vân câu này, cô ấy rất hối hận, nhưng rồi lại không hối hận. Tới khi nhìn Lý Oánh, cô ấy mới nghẹn ngào bật khóc. Đến cùng thì, như vậy vẫn là không đáng với cô ấy.

Nhưng Lâm Trí Thâm lại nói: "Đáng lắm." Hai chữ này thốt ra rồi hãm sâu xuống đất như tường đồng vách sắt.

Lý Đại Cường tàn tật nửa người, Lâm Trí Thâm đi tự thú, xác thực chuyện bắt cóc năm đó của Lý Đại Cường và Lương Cương. Lâm Trí Thâm bị kết án tù 6 năm, Lý Đại Cường bị kết án tù 16 năm, còn Lương Cương đã chết nên không thể phán quyết được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!