Cô ấy lại giết một kẻ hấp hối sắp chết.
Lương Vi kẹp thuốc bằng hai ngón tay, rồi nhíu mày kinh ngạc nhìn Cát Vân. Lương Vi không hiểu được hành vi và cử chỉ lúc này của Cát Vân nữa. Cô dập thuốc vào gạt tàn, sau đó muốn tiến đến đỡ Cát Vân. Nhưng Lương Vi vừa bước thêm một bước thì nghe được Cát Vân tức giận nói: "Ông ta chết đáng đời, chết đáng đời!"
Cát Vân che hai tay ở ngực rồi quát: "Nhà họ Lương các người đều không phải loại tử tế gì!"
Cô ấy bỗng nhìn sang Lương Vi, sau đó như nói với kẻ thù: "Nhà họ Lương các người đều không phải loại tử tế gì! Vì cô, vì cô mà tôi thành ra thế này. Nhưng cô thì sao, sống vẻ vang xinh đẹp, ăn ngon mặc đẹp, cái gì cũng tốt, cô sống sung sướng thế cơ mà! Các người hủy hoại đời tôi rồi mà có thể sống an tâm, thoải mái đến thế! Cô biết bố mình là loại người gì rồi mà còn muốn để ông ta an hưởng tuổi già!
Lương Vi, cô cũng nên chết đi!"
Lần đầu nhìn thấy Lương Vi, cô ấy chỉ cảm thấy tự ti. Rõ ràng hai người trạc tuổi nhau, thế nhưng cô ấy lại sống chật vật đến thế. Về sau, cô ấy cũng từng cảm động vì được Lương Vi quan tâm, mãi cho đến khi nhận ra Lương Cương, mãi cho đến khi Lương Vi nói muốn để Lương Cương an hưởng tuổi già thoải mái một chút. Tới lúc này, cô ấy mới nhận ra mình hận bọn họ đến bao nhiêu. Dựa vào đâu, dựa vào đâu mà bọn họ có thể xuôi thuyền mát mái, dựa vào đâu mà Lương Vi được sống vui vẻ như thế!
Trong lúc nhất thời, Lương Vi chưa kịp nhận ra hàm nghĩa trong lời nói của cô ấy. Thế nhưng Cát Vân đã bò dậy từ dưới đất, rồi lao tới mặt bàn lưu ly cầm con dao gọt hoa quả tiến về phía Lương Vi.
"Cát Vân, cô ——" Lương Vi bám vào tay vịn ghế, sau đó dần dần lùi về phía sau, mũi dao lóe sáng sắc bén phía trước ngày càng tiến về phía cô.
Cát Vân khóc tới mặt mũi đỏ bừng, cô ấy nghiến răng thật dữ tợn, nhưng cũng chua xót nói: "Lương Cương là tôi giết, tôi dùng chính đôi tay này giết chết ông ta! Muốn biết vì sao tôi giết ông ta không? Lương Vi, nhìn kĩ mặt tôi xem, cô nhìn kĩ mặt tôi xem! Cô còn nhớ không, ngày đó cũng mưa to giống hôm nay. Tôi bảo cô mau cứu tôi, mau cứu tôi, tôi đã cầu xin cô cứu tôi. Nhưng cô thì sao, cô chỉ trơ mắt nhìn tôi bị bố cô vũ nhục!
Cô chạy trốn, chạy trốn mà không hề quay đầu lại!"
Mãi đến về sau, Cát Vân mới biết con bé ngày đó là con gái của Lương Cương.
Hoàng Kiến Bân, cũng là bố của Cát Vân náo loạn một trận hôm đó xong, tới lúc trở về lại cười to như người điên. Ông ta nói con gái Lương Cương làm chứng ông ta phạm tội. Đến lúc đó, Cát Vân mới biết con bé chạy trốn kia là con gái của Lương Cương. Cô ấy hận bọn họ, hận tới thấu xương!
Cô ấy không chịu được sự dị nghị và ánh mắt của người khác nên phải đổi tên đổi họ, sau khi thi cấp hai xong thì chuyển trường. Tuy cô ấy đã rời đi nhưng sự thống khổ vẫn không hề phai nhòa. Về sau cô ấy gặp được Lý Đại Cường, ông ta tuy hơi lớn tuổi nhưng lại thật lòng với Cát Vân, vì thế cô ấy vẫn luôn đi theo ông ta tới hiện tại.
Thế nhưng trời cao cuối cùng cũng có mắt, Ngài lại để cô ấy gặp lại những kẻ mình căm hận nhất trong hoàn cảnh này.
Lương Vi khó tin rồi tỉ mỉ phân biệt mặt của Cát Vân, đôi mắt kia… Đôi mắt kia…
"Thật xin lỗi…" Lương Vi nhìn đôi mắt tràn ngập kí ức như thủy triều dâng kia mà chỉ có thể nói một câu thật xin lỗi. Chính cô, cũng từng muốn nói một câu thật xin lỗi với cô ấy.
"Có ích gì không!"
Cát Vân cũng không cố kỵ gì nữa, giờ đây cô ấy đã bị thù hận che mắt mất rồi. Cát Vân chậm rãi tiến về phía Lương Vi, mà con dao nhọn trong tay cô ấy cũng chĩa thẳng về phía cô.
Lương Vi cắn môi, cô biết bây giờ Cát Vân đã mất tỉnh táo. Cô vịn lấy ghế rồi mạnh tay quăng về phía Cát Vân, sau đó men theo rìa sofa để chạy trốn.
Đột nhiên có ghế bay tới nên Cát Vân nghiêng người tránh đi, mà chân Lương Vi không thể đi nhanh được nên chỉ cần mấy bước đã bị đuổi kịp.
Lương Vi vừa đi đến rìa cửa đã bị Cát Vân tóm lại. Vì mất thăng bằng nên Lương Vi bị quăng ngã xuống đất, ngưỡng cửa và cửa nhà cách nhau mấy bậc thang cao thấp, eo cô bị đập vào lớp xi măng cứng rắn kia tới phát đau.
"Cô cũng chết đi! Cô cũng đi chết đi!" Cát Vân cầm dao muốn đâm xuống như người điên.
Lương Vi hít vào một hơi, sau đó nhanh chóng nâng chân trái lên đá thật mạnh vào bụng Cát Vân. Cát Vân bị đá nên ngã xuống đất, con dao gọt hoa quả rơi thật mạnh xuống nền đá cẩm thạch.
Lương Vi lùi về phía sau rồi muốn bò dậy từ mặt đất. Cô hơi quay lưng lại rồi dùng tay chống lên mặt đất, cố gắng dùng một chân để chống lên, nhưng vừa cong eo đã nghe thấy tiếng bước chân đang lại gần. Cô quay lại nhìn thì thấy Cát Vân lại cầm dao vọt tới.
Mưa gió tạt ngang khiến cả người Lương Vi ướt đẫm. Cô bị mưa tạt tới gần như không mở mắt ra được, từng sợi tóc rối bù cũng bị nước mưa làm dính lên mặt. Bó thạch cao trên chân cô đã dính đầy nước bùn nên nhiễm bẩn tới khó tin.
Ngày mưa đó, cô cũng sợ hãi và không biết phải làm sao như bây giờ. Và cô cũng muốn chạy trốn giống như bây giờ.
"Lương Vi!"
Lúc Lục Trầm Ngân chạy tới thì thấy Cát Vân đang vung dao định đâm xuống. Anh muốn ngăn Cát Vân lại nhưng cô ấy lại vung dao loạn xạ thêm mấy lần nữa.
"Lục Trầm Ngân, anh đừng lại gần cô ấy." Lương Vi chật vật bò dậy, phần eo của cô đau vô cùng.
Lục Trầm Ngân mở bàn tay ra làm động tác dừng lại, anh nhìn Cát Vân rồi nói: "Cô tỉnh táo lại đã, đang bình thường, sao tự nhiên lại ——"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!