Biên tập: BộtTrên đường về, Lục Trầm Ngân nhận được điện thoại của Lý Đại Cường. Lý Đại Cường dùng giọng thều thào nói được mấy chữ rồi im bặt.
Ông ta đang cầu cứu.
Lục Trầm Ngân hoảng hốt nhấn ga chạy về nhà.
Lương Vi rửa dạ dày xong thì cả người không còn chút sức lực, cả đôi môi mỏng của cô cũng tái nhợt. Cô dựa cả người vào ghế rồi hỏi Lục Trầm Ngân sao vậy.
Lục Trầm Ngân cũng không nói rõ nguyên nhân, nhưng trực giác cho anh biết tình huống của Lý Đại Cường bên kia cũng khẩn cấp. Mà anh gọi lại thì lại không được.
Anh đang đoán không biết có phải ông ta bị ngộ độc giống Lương Vi không. Nhưng nghĩ lại thì cũng không đúng, trong nhà còn Cát Vân, sao Lý Đại Cường phải gọi điện cho anh.
Lục Trầm Ngân đỗ xe trong sân nhà Lương Vi, vừa xuống xe đã đội mưa chạy vào nhà. Cát Vân ngồi cạnh bàn đang nắm chặt hai tay lại với nhau, đèn treo chiếu xuống khiến mặt cô ấy thêm trắng bệch.
"Cậu đâu rồi?"
Nghe được tiếng người, Cát Vân giật thót mình. Khi thấy là Lục Trầm Ngân thì cô ấy mới thở ra một hơi, nhưng lại lắc đầu không nói chuyện.
Lục Trầm Ngân nghĩ tới hai chữ "cứu mạng" của Lý Đại Cường thì thấp thỏm không thôi. Anh bất chấp tất cả mà lao vào tìm kiếm trong màn mưa. Họ nhận khoán rất nhiều khu đất, anh tới chỗ ruộng thu hoạch hành tây gần nhất, sau đó đi men theo đường sông, sau nữa lại tìm sát vách bờ ruộng, rồi cứ tìm mãi tìm mãi như vậy.
Lương Vi ngồi trong phòng khách, cô dùng một tay che bụng, cả người vẫn ngai ngái cảm giác buồn nôn.
Đợi một lúc không thấy Lục Trầm Ngân trở về, Lương Vi rót cốc nước để uống, lúc ngước mắt lên thì thấy cửa phòng Lương Cương mở toang.
Sau khi trở về, cô rất ít tới xem ông ta. Cô không muốn nghe thấy giọng ông ta, cũng không muốn nhìn thấy mặt ông ta.
Lương Vi bỏ cốc nước xuống rồi chống nạng đi về phía phòng Lương Cương.
Lúc đẩy cô đẩy cửa ra, trong phòng không có chút ánh sáng nào. Lương Vi bật đèn lên, trừ tiếng công tắc nhảy lên thì trong phòng không còn chút âm thanh nào nữa.
Tay Lương Cương cứng ngắc rũ xuống bên giường mà không hề nhúc nhích.
Lương Vi cho là ông ta đang ngủ, cô còn đang nghĩ ông ta để tay ra bên ngoài thì sao không lạnh được.
Cô đến gần muốn nhét tay ông ta vào chăn thì thấy hai mắt Lương Cương trợn trừng và sắc mặt cũng cứng ngắc.
Lương Vi dừng lại, cô chợt nghĩ đến điều gì rồi lại cảm thấy không thể tin được.
"Lương… Lương Cương…" Lương Vi gọi ông ta nhưng người trên giường không có chút phản ứng nào, ngay cả mí mắt cũng không động đậy.
Lương Vi tiến lên, cô hơi nắm tay lại rồi đặt xuống dưới mũi ông ta thì không thấy có hơi thở nữa.
Lương Vi khẽ nhíu mày khi thấy Lương Cương trừng mắt thật lớn, đôi tay cứng đờ cuộn lại thành quyền kia như đã cực lực phản kháng cái gì.
Đây là dáng vẻ tử vong không tự nhiên.
Lương Vi vuốt mắt Lương Cương xuống rồi xoay người ra ngoài.
Cô đứng ở ngoài cửa sân gọi tên Cát Vân, Lương Vi không che ô nên rất nhanh đã bị mưa thấm ướt.
Cát Vân nghe được giọng Lương Vi thì bả vai dần run rẩy rồi bật khóc. Sau đó, cô ấy lau khô nước mắt đi ra ngoài thì thấy Lương Vi đang đứng nhìn mình chăm chú ở kia.
Lương Vi nói: "Cô qua đây."
Cát Vân cũng không che ô mà cứ từ từ đi qua như thế.
Lương Vi dẫn cô ấy vào phòng khách rồi hỏi: "Sao cô không che ô?"
Cát Vân khàn khàn nói: "Đường gần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!