Biên tập: Bột
Lương Vi định nói vài lời để không khí hòa hoãn lại, nhưng khoảnh khắc mở miệng cô lại không biết nên nói gì.
Cô và anh ta có quan hệ gì đây.
Chuyện giao hòa tình cảm giữa họ cũng không thành, vì vậy những lời hoa mỹ như từ biệt cũng không thích hợp.
Từ đầu tới cuối Lâm Trí Thâm vẫn không trả lời cô, anh ta biếng nhác tựa vào sofa, ánh mắt chưa từng rời khỏi hình ảnh trên TV.
Điện thoại của Lương Vi vang lên, cô bỏ hoa hồng xuống, rút khăn giấy lau tay rồi nghe điện thoại.
Là công ty dọn nhà, họ nói đã tới dưới lầu.
Lương Vi cúp điện thoại, nhìn về phía Lâm Trí Thâm rồi nói: "Hôm qua tôi đã đóng gói quần áo và một ít đồ đạc linh tinh rồi, lát nữa họ lên dọn sẽ hơi ồn ào."
Lâm Trí Thâm nhàn nhạt "ừ" một tiếng.
Lương Vi đi tới phòng ngủ xem lại một lượt.
Không còn gì nữa, không để lại món đồ nào.
Đồ đạc của cô cũng không nhiều, ngoài quần áo và đồ trang điểm ra thì chỉ còn một ít gấu bông linh tinh.
Ban công của phòng ngủ vẫn còn cây Lâm Trí Thâm trồng, lúc có thời gian rảnh anh ta sẽ tới tỉa cành chăm lá.
Lương Vi kiểm tra thùng giấy một lần nữa, tổng cộng có 11 cái thùng.
Nhân viên dọn nhà đi tới đi lui trong căn hộ, Lương Vi đứng ở góc tường phòng ngủ quan sát, thỉnh thoảng dư quang quét qua Lâm Trí Thâm. Anh ta chính là người như vậy, dù trời có sập xuống cũng không chớp mắt một cái. Huống hồ, cô cũng không phải là gì cả.
"Cô Lương, cần dọn thứ gì nữa không?"
Lương Vi lấy lại tinh thần: "Hết rồi, mọi người đợi tôi dưới lầu một chút, tôi sẽ xuống ngay."
"Được, không thành vấn đề."
Cô đi tới trước mặt Lâm Trí Thâm, chắn hình ảnh trên TV, mặt Lâm Trí Thâm bỗng hiện lên một cái bóng nhỏ.
Anh ta nâng mắt nhìn thẳng vào Lương Vi.
Lương Vi: "Chúng ta… cứ như vậy đi."
Lâm Trí Thâm: "Ừm."
"Tôi không đùa đâu, Lâm Trí Thâm, năm nay tôi 27 rồi."
Anh ta nhìn cô, vẻ mặt hơi dãn ra.
Lương Vi rũ mắt xuống định rời đi, trước khi rời khỏi tầm mắt anh ta, cô nói: "Chúc anh tân hôn vui vẻ."
Những lời này không pha chút giả tạo nào, cô thật lòng chúc anh ta hạnh phúc với cuộc hôn nhân này. Hy vọng anh ta có thể bắt đầu cuộc sống mới, mà cô cũng phải bắt đầu cuộc sống chân chính của mình.
Con người, dù thế nào cũng phải hướng về phía trước.
Lâm Trí Thâm cần như vậy, cả cô cũng thế.
Lương Vi không biết mình bắt đầu có ý tưởng đặc biệt này từ khi nào, có lẽ do đến tuổi rồi nên càng nhìn thấu nhiều chuyện. Cũng có thể cuối cùng cô đã đủ dũng khí theo đuổi điều mình muốn.
Càng lái xe cách ra nơi đó, cô càng thở phào nhẹ nhõm. Tâm trạng cũng không phức tạp như cô tưởng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!