Chương 50: Cô hăng hái lao vào màn mưa, đi đưa áo mưa cho bố

Biên tập: BộtCả thôn đều biết chuyện lùm xùm trong phòng tắm kia, bởi loại tin bát quái như thế lan đi còn nhanh hơn cảm cúm.

Tin đồn đó nói Từ Vệ Mai là nhân tình của Tôn Tường, đỉnh đầu Lương Cương đã xanh mơn mởn, còn nói cả nhà này đều làm chuyện không ra gì.

Dù bên ngoài họ khách khách khí khí nhưng sau lưng đều buôn chuyện về người trong nhà này. Ngày hôm sau Lương Cương tới gia đình kia làm việc cũng không nói chuyện với bất cứ ai. Thế nhưng hai gã đàn ông trong lòng đầy lửa giận kia vẫn luôn trào phúng Lương Cương, hơn nữa còn cố ý nói lớn tiếng. Lúc đầu Lương Cương nghĩ nhịn một chút coi như xong, làm hết việc rồi sẽ đi luôn.

Nghĩ là vậy nhưng đâu biết hai gã kia càng nói càng hăng. Ông ta nghe được đã cố nén giận, cuối cùng vung cưa lên muốn đánh nhau thì bị mấy gã thợ mộc khác ngăn lại.

Loáng một cái đã qua 10 ngày, trong những ngày này ông ta nghe được rất nhiều lời đồn đại nói Từ Vệ Mai và Tôn Tường ở bên nhau thế nào, nói ông ta hăng hái tranh giành ra sao.

Nhưng khi về đến nhà thấy dáng vẻ uất ức của Từ Vệ Mai, ông ta cũng hơi lưỡng lự. Sau đó trông thấy Lương Vi, Lương Cương lại quyết định nuốt cơn tức này xuống bụng.

Ông ta đi tới đâu cũng cảm thấy người khác đang nhìn mình, về nhà Từ Vệ Mai lại xa cách nên đám lửa trong lòng ông ta không có chỗ phát tiết. Sau khi tan làm, ông ta phóng xe máy lên trấn tìm gái.

Thoải mái xong, Lương Cương nằm hút thuốc. Cô gái kia hỏi tên và địa chỉ nhà của ông ta, rồi chỉ có vậy mà biết ông ta là ai.

Cô ta hỏi: "Vợ anh là Từ Vệ Mai à?"

"Sao? Quen à?"

"Không phải, nhưng trong 10 dặm thôn này có ai không biết chuyện kia nhà anh đâu. Chuyện tốt không ra cửa, chuyện xấu đồn ngàn dặm. Lần sau tới anh lại tìm em đi thôi, dù sao vợ anh cũng không để ý, lần sau em tính rẻ hơn cho anh một chút."

Lương Cương: "Cmn cô nghe được từ miệng ai?"

"Mấy ngày trước có một người đàn ông ở trấn các anh đến đây tìm vui, anh ta kể cho chị Tưởng nghe, sau đó chị Tưởng kể lại với bọn em."

"Tên hắn là gì? Trông thế nào?"

"Tên là Hoàng… Kiến Bân? Chắc là cái tên này, anh ta đến mấy lần đều tìm chị Tưởng."

"Được lắm đồ con rùa khốn kiếp! Cmn đúng là biết cách đâm tao mà! Trước kia còn xưng anh gọi em, tao giết chết thằng khốn đó!"

Lương Cương phóng xe máy tới nhà Hoàng Kiến Bân nhưng lần nào nhà ông ta cũng tối om, không có một bóng người. Nhà hàng xóm bên cạnh nói cả nhà đi ăn cưới rồi.

"Được, chờ đó, chờ đó cho tao!" Ông ta uất hận lẩm bẩm.

Ông cụ hàng xóm nói: "Anh làm thợ mộc đúng không, lúc nào rảnh thế? Nhà tôi có mấy chỗ cần sửa lại, cửa này, trần nhà nữa, đang muốn tìm người đấy."

Lương Cương: "Mấy ngày nữa tôi làm xong việc bên kia rồi tới."

"Được được được, nhưng đừng quên đấy, thợ mộc khó tìm lắm. Nhớ đừng quên."

"Ông yên tâm đi, sẽ không quên đâu."

Trong khoảng thời gian này, bầu không khí trong nhà cô luôn cứng ngắc. Lương Vi cũng vì nghe được chuyện ngoài cửa ngày đó mới biết vợ chồng họ không hòa hảo. Mâu thuẫn vốn sâu nên lúc cả nhà ở cùng nhau cũng chỉ có bữa cơm tối mà thôi. Gần đây Lương Cương lại không hay về nhà nữa, Lương Vi cũng không dám nhắc đến ông ta với Từ Vệ Mai.

Có một ngày, Lương Cương uống say khướt mới về, sau đó chỉ vào Từ Vệ Mai mắng câu kĩ nữ, rồi tất cả những từ ngữ khó nghe nhất ông ta cũng tuôn ra được.

Lương Cương uống vào sẽ say ngay bởi tửu lượng không tốt. Ông ta về chưa đến 2,3 năm nhưng Lương Vi cũng hiểu được tính ông ta.

Từ Vệ Mai giả vờ không nghe thấy rồi tiếp tục thu dọn bát đũa. Lương Vi vốn định lên lầu để tránh cảnh này nhưng vừa bước lên bậc thang đầu tiên đã nghe thấy tiếng bát sứ vỡ vụn vì rơi xuống đất.

Từ Vệ Mai bị đau nên kêu lên, đây cũng là lần đầu tiên bà tức giận tới phát cáu: "Lương Cương, anh điên lên gì thế hả!"

Lương Cương đưa một tay bóp cổ bà rồi lẳng cả người Từ Vệ Mai ra đất. Tầng da trắng của bà mau chóng hằn lên năm dấu tay.

"Cả ngày cô mặt ủ màu chau cho ai xem!" Ông ta say rượu nên mũi và mặt đều đỏ hết lên, hai con ngươi rệu rã nhưng sức mắng chửi người thì không yếu chút nào.

Lương Vi nhanh chóng chạy tới đỡ Từ Vệ Mai dậy, Lương Cương còn tiếp tục nói: "Hôm nay tôi hỏi cô có muốn ly hôn hay không, đừng lôi con vào, con cho cô đấy, tôi không cần! Ngày mai chúng ta ly hôn đi, sáng mai đi luôn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!