Chương 49: Dù sao đi theo anh cũng sống không bằng chết!

Biên tập: BộtNgày ấy, Lương Cương làm thợ mộc cho một gia đình. Gia đình kia đang sửa sang lại nên trong ngoài nhà đều là công nhân. Một đám đàn ông làm việc cả ngày, tới chạng vạng tối mới chuẩn bị thu dọn đồ đạc về nhà ăn cơm chiều.

Có người nói: "Trên trấn mở phòng tắm đấy, lên đó tắm rửa không?"

Vào thời đó, có rất nhiều nhà còn không có cả phòng tắm. Dù có lắp bình năng lượng mặt trời thì ngày mưa dầm cũng không có nước nóng. Mà phòng tắm thì không như vậy, nước ở đó vừa mạnh vừa nóng, có cả điều hòa, muốn thoải mái đến đâu cũng được.

"Tắm một lần mất bao nhiêu tiền?"

"Nam 10 tệ, nữ 7 tệ."

"Không đi, không đi, có 10 tệ đó đem đi mua ít tai heo về gặm còn hơn."

Người đàn ông đó thu dọn dụng cụ xây tường, sau đó chỉ vào nói: "Đúng là đồ con rùa không có tiền đồ. Hỏi anh có đi không mà, tôi mời đấy người anh em! Lương Cương cũng đi đi!"

Lương Cương phủi mảnh gỗ vụn trên người, ông ta ngậm điều thuốc rồi cười hai tiếng: "Không đi, vợ con còn ở nhà chờ tôi về ăn cơm kìa."

Người đàn ông đến bên cạnh Lương Cương, ông ta lặng lẽ khua tay: "Ngoài tắm rửa ra còn thứ đồ tốt khác nữa, bên trong xoa bóp dễ chịu lắm!"

Lương Cương gẩy tàn thuốc rồi cho ông ta một đạp: "Anh bịp bợm như thế không sợ vợ biết à?"

"Chỉ có anh sợ thôi!" Người đàn ông hô hào: "Các anh em, hôm qua tôi thắng hơn mấy trăm tệ. Nào nào, tôi mời mấy anh đi tắm!"

Lương Cương ngồi trên xe máy chuẩn bị rời đi lại bị người khác giữ lại: "Đi đâu mà đi! Đi tắm! Tên này, đừng hòng trốn nhé, lát nữa tắm xong người anh em đây mời anh ăn cơm!"

Mấy người đàn ông thay nhau oanh tạc nên rất khó từ chối. Sau khi đến phòng tắm, Lương Cương mới gọi điện về cho Từ Vệ Mai. Mà dường như bà cũng không phản ứng lại quá nhiều, dù ông ta có về lúc nào cũng chỉ thản nhiên nói câu biết rồi.

Phòng tắm không lớn, trang trí cũng khá đơn sơ. Ở cửa dựng bảng hiệu màu lam, trước đó có rất nhiều xe to nhỏ đỗ chen lấn nhau, thì ra người đến tắm nhiều như vậy.

Chỗ tắm bên trong cũng có hạn, buổi tối còn có nhiều người nên nhóm họ có 7,8 người đàn ông thì chỉ có 5 người được vào.

Lương Cương ngồi xuống sofa bên ngoài rồi nói: "Mấy anh vào trước đi, chờ người bên trong tắm xong tôi sẽ vào."

Một người đàn ông khác nói: "Tôi cũng chờ, tôi sang bên cạnh cạo cái đầu đã."

Một nhóm người cuối cùng chỉ còn lại Lương Cương ngồi chờ bên ngoài. Ông ta cũng thoải mái ngồi hút điếu thuốc rồi bắt chuyện với bà chủ phòng tắm.

Bà chủ là người nơi khác nên tiếng phổ thông nát bét. Lương Cương cũng vậy, giọng nói chuyện của ông ta mang đặc vẻ nông thôn. Hai người cứ nói lung tung qua lại, coi như giết thời gian.

Cách âm của phòng tắm không tốt nên bên trong có tiếng động gì đều bị nghe thấy hết.

Ở ngoài có người gọi bà chủ ra, trong phòng chỉ còn lại một mình Lương Cương. Ông ta đứng dậy đi loanh quanh, sau đó đứng nghiên cứu bảng giá.

Ở trên còn viết gì mà xoa bóp tắm muối, Lương Cương cười nhạo một tiếng, đây rõ ràng là nhà chứa trá hình mà.

"Kiến Bân, có cần tôi gọi người xoa bóp giúp anh không?" Trong phòng tắm truyền ra tiếng của đàn ông.

"Thôi, tôi không cần, anh đợi lát nữa gọi giúp Lương Cương đi, anh ta hơi trống vắng đó!"

Nghe thấy có người nhắc đến tên mình, lực chú ý của Lương Cương bỗng bị rời đi.

Người kia nói: "Lương Cương cần đấy, xem chừng đến vợ mà anh ta cũng không ăn được. Có ai không biết cái nón xanh kia phát sáng đến thế nào chứ, thế mà anh ta vẫn kìm nén được cơn tức."

"Không kìm thì làm gì được đâu, anh ta cũng đâu phải người tốt lành gì. Tự mình phóng đãng bên ngoài nhiều năm như vậy, nếu tôi là vợ anh ta thì cũng ra ngoài tìm người khác thôi. Đi theo anh ta thì có thể sống tốt được chắc!"

"Ôi dào, anh ta về 2, 3 năm rồi đúng không, nghe nói tiền nợ đánh bạc vẫn chưa trả hết đâu. Đúng là không thể dính vào bài bạc, món đồ chơi đó táng gia bại sản đó!"

"Anh ta thì sống ra gì chứ, chó thì vẫn mãi ăn phân, đời này của anh ta cũng chỉ như vậy thôi. Tiếc thay cho vợ anh ta, bộ dáng xinh đẹp như thế, để được đứa con gái cũng xinh đẹp."

"Ha ha, người ta có xinh đẹp cũng không làm người tình của anh, anh có thèm thuồng cũng vô dụng thôi. Tôi nghe nói gia đình nhà kia đang đòi ly hôn, vợ anh ta biết chuyện nên ầm ĩ đòi ly hôn đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!