Biên tập: BộtTháng 5 năm 2003
Lúc Lương Cương trở về là năm 2001, trước đó ông ta luôn đi làm thuê ở nơi khác. Kí ức của Lương Vi với ông ta rất ít ỏi, trước khi lên nhà trẻ gần như cô không gặp được ông ta.
Sau khi trở về hơn hai năm, hai bố con cô đã thân lên khá nhiều.
Bài tập xếp hình ở trường không biết làm đã có bố rồi. Bố sẽ làm máy xay gió xinh đẹp, sẽ làm khung gỗ tinh sảo cho cô. Trung thu cô sẽ có đèn thỏ con chính tay bố làm, còn có xe tăng nhỏ nữa. Rõ ràng tất cả chỉ là đống giấy vụn, vì sao vào tay bố lại biến thành nhiều hình dạng như thế đây?
Khả năng lĩnh ngộ của đứa nhỏ 13 tuổi không nhiều, nhưng cũng không quá ít.
"Mẹ muốn đi đâu thế?" Lương Vi thấy Từ Vệ Mai lên xe chuẩn bị ra ngoài.
"Mẹ lên trấn mua ít đồ, con muốn ăn gì không?"
Lương Vi lắc đầu: "Mẹ về sớm một chút."
Hôm nay trong xưởng mất điện, Từ Vệ Mai được nghỉ.
"Con ở nhà xem TV, làm bài tập ngoan nhé. Đừng chạy đi lung tung." Từ Vệ Mai thay bộ quần áo khác. Giờ là mùa xuân nên thời tiết ấm áp, bà mặc chiếc áo len màu trắng mỏng trông rất đẹp. Từ Vệ Mai vốn xinh đẹp thanh tú, tóc dài dùng cặp tóc hình bươm bướm cài lên lại càng trẻ trung.
Lương Vi lặng lẽ đứng ở cửa nhà, chăm chú nhìn bà rời đi.
Bà nội vội vàng chạy tới từ trong phòng nhỏ bên cạnh: "A Vi —— mau lại đây, mau lại đây!"
Lương Vi nghe thấy tiếng gọi thì chạy tới, bà nội nói: "Cháu nhìn cái này xem, muốn giữ lại không?"
Trong tay bà đang đỡ một ổ chim non, bên trong ổ chim có hai chú chim nhỏ há mỏ kêu chiếp chiếp.
Lương Vi mừng rỡ nhận lấy: "Ở đâu thế ạ? Bé quá."
"Con chim kia làm tổ trên cây bên cạnh ruộng nhà mình, không rõ tại sao rễ cây kia gẫy lìa, sáng nay cũng bị đổ mà không rõ nguyên nhân. Tổ chim rơi xuống nên bà nhặt về cho cháu chơi."
"Cháu cho chúng nó ăn đây."
Lương Vi đặt tổ chim ở trên tường, sau đó bón từng hạt cơm cho hai chú chim non. Chú mèo bà nuôi uể oải tới ngửi chúng một chút rồi quay đầu rời đi.
Có điều hai chú chim non này như không biết no, chúng vẫn luôn mở rộng mỏ hướng lên trời.
Cô cho ăn tới có mất kiên nhẫn nên vào nhà xem TV.
Từ Vệ Mai không về nhà ăn cơm trưa, Lương Vi ăn cơm cùng với bà.
Bà gắp đũa thức ăn: "Mẹ cháu đi đâu rồi?"
"Cháu không biết."
Bà cụ cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ bảo Lương Vi ăn nhiều để lớn thêm một chút.
Buổi chiều, bà cụ phải ra ruộng nhổ cỏ. Lương Vi không muốn ở nhà cũng không muốn làm bài tập nên mang theo rổ nhỏ rồi chạy theo bà ra chơi trong ruộng.
"Cháu đừng chạy loạn khắp nơi, cẩn thận ngã tọt xuống mương đấy!" Bà cụ cằn nhằn cô suốt, ai bảo khi còn nhỏ có lần cô leo cây hái dâu rồi ngã xuống mương, khiến bà tuổi cao sức yếu cũng suýt nữa nhảy xuống mương vớt cô. Cũng may mà rãnh mương nông, bên trên còn có những người khác nên họ đã giúp vớt cô lên.
Lương Vi "vâng" một tiếng, sau đó an tĩnh hơn trước kia rất nhiều.
Cô ngồi ngơ ngẩn hóng mát dưới tàng cây.
Bà cụ thấy cô có gì đó không đúng lắm. Bình thường đứa bé này ríu rít suốt ngày, hôm nay sao lại yếu ớt như thế được. Vì thế bà nói với Lương Vi: "Cháu đi theo nhổ cỏ cho bà, tối về cho cháu ăn thịt dê."
Lương Vi nghe lời lắm, thấy bà nói vậy thì đi nhổ cỏ ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!