Biên tập: BộtLâm Trí Thâm ra khỏi phòng Lương Cương rồi vào phòng bệnh của Lương Vi.
Trên mặt đất có thêm một chiếc ba lô màu đen nổi bật, anh ta lách qua rồi nhìn xuống Lương Vi.
"Đây là có thể xử lý tốt mà em nói đấy à?" Anh ta vẫn chất vấn dù cho cô không nghe được.
Lâm Trí Thâm xoay người, vén chăn lên rồi nắm lấy tay cô, một vật rắn trên tay cô đã đáp trả anh ta. Lâm Trí Thâm đưa tay cô lên nhìn thì thấy đó là một chiếc nhẫn.
Đó là một chiếc nhẫn kim cương bình thường tới không thể bình thường hơn, vốn không thể so sánh với chiếc nhẫn trước kia anh ta tặng được.
Ánh mắt Lâm Trí Thâm thâm sâu và nặng trĩu như nước, anh ta nhẹ nhàng hỏi cô: "Quyết định chưa? Có điều, anh ta có thể cho em cái gì?"
Ngón tay Lương Vi khẽ nhúc nhích như có tri giác.
Lâm Trí Thâm buông tay cô xuống rồi phủ chăn lên. Anh ta nhìn chiếc ba lô trên mặt đất, suýt nữa đã trào phúng mà cười một tiếng.
Đúng lúc đó, hộ sĩ anh ta thuê đã tới. Trước khi đi, Lâm Trí Thâm còn để lại một câu: "Khi nào cô ấy tỉnh lại thì báo cho tôi."
Tới khi không nghe được âm thanh kia nữa, Lương Vi mới từ từ mở mắt ra rồi âm thầm nhìn trần nhà trắng phau.
Hộ sĩ đi hứng nước nóng về thấy cô đã tỉnh thì định gọi Lâm Trí Thâm, có điều Lương Vi đã ngăn lại: "Đừng cho anh ta biết."
Lương Vi nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài kia lại là một màn đêm tăm tối.
Y tá thấy cô thở đều và nói chuyện rõ ràng thì gỡ mặt nạ dưỡng khí xuống, sau đó cô ấy nghe thấy Lương Vi hỏi: "Bây giờ là lúc nào? Người đi cùng tôi… thế nào rồi?"
"Sắp 6, 7 giờ rồi. Người đi cùng cô? Tôi không biết, tôi được người vừa rồi thuê đến chăm sóc cô. Cô thấy thế nào rồi?" Hộ sĩ nhấn vào chuông chữa bệnh và chăm sóc: "Để tôi gọi bác sĩ giúp cô, lát nữa kiểm tra thử xem sao."
"Tôi không sao…"
Lục Trầm Ngân cũng vội vàng chạy đến sau bác sĩ Thẩm. Trong đám người mặc áo blouse trắng thì chỉ có anh mặc đồ đen, Lương Vi liếc mắt một cái đã thấy anh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau nhưng đều không nói gì.
Lục Trầm Ngân yên lặng đứng một bên nhìn bác sĩ kiểm tra cho Lương Vi.
Bác sĩ kiểm tra xong nói đã không còn vấn đề gì nữa, giờ chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt là được.
Bác sĩ Thẩm vừa ghi chép vừa nói: "Lúc cô được đưa tới, nhịp tim chỉ còn hơn 40, còn bị sốc vì mất máu, bây giờ tỉnh nhanh như thế cũng coi như kì tích. Mạng này là đoạt lại từ tay Diêm Vương đấy. Mấy ngày này phải nằm tĩnh dưỡng thật tốt, không được vận động kịch liệt." Bác sĩ vừa nói vừa liếc nhìn Lục Trầm Ngân.
Lục Trầm Ngân vừa gật đầu vừa ghi nhớ từng chuyện, thế nên cũng không phát hiện ra hàm nghĩa khác trong lời nói của bác sĩ.
Lương Vi mím môi cười nhàn nhạt khi thấy dáng vẻ trung thực của anh.
Lương Vi gọi bác sĩ lại: "Người cùng xe với tôi… Cả tài xế kia thế nào rồi?"
"Người đàn ông trung niên không sao, tay bị gãy xương. Ông cụ kia bị gãy xương đùi nên nặng hơn. Hơn nữa tuổi cao nên xương cốt lâu lành, phải cẩn thận hơn mới được."
"Cảm ơn."
Sau khi bác sĩ và y tá đi rồi, căn phòng cũng yên tĩnh hơn rất nhiều. Hộ sĩ nói: "Để tôi lau mặt cho cô."
Lương Vi nhìn về phía Lục Trầm Ngân rồi nói với hộ sĩ: "Cô nói với anh ta là tôi không cần hộ sĩ. Tiền lương của cô, anh ta vẫn sẽ trả như cũ."
Hộ sĩ hơi khó xử.
Lương Vi nói: "Anh ấy chăm sóc tôi được rồi, thế nên tôi không cần hộ sĩ."
Lục Trầm Ngân nhận khăn mặt rồi nói: "Cảm ơn cô, nhưng cô ấy có tôi là đủ rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!