Biên tập: BộtLục Trầm Ngân bận đến hơn 2 giờ sáng mới về đến nhà. Lúc anh tẩy rửa tắm giặt xong, lên giường chuẩn bị đi ngủ rồi, Lương Vi vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh. Gọi điện thoại cho cô thì mãi không có người bắt máy.
Lúc Trầm Ngân nhìn thì thấy bây giờ đã hơn 3 giờ sáng rồi nên đoán chắc Lương Vi đã ngủ say. Không muốn làm phiền cô là một, phần còn lại cũng vì quá mệt mỏi, anh chùm chăn lên rồi nhanh chóng thiếp đi.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, trong bóng đêm tĩnh mịch, gió mùa đông lạnh lẽo dần cuốn lấy lá khô phiêu dạt nơi nơi.
Anh mơ thấy ác mộng, lúc tỉnh dậy cả người đầy mồ hôi.
Ánh trăng vẫn chiếu rọi vào từ khung cửa sổ cũ nát. Trong không khí bụi bặm tràn ngập ánh trăng yếu ớt, anh chợt mở choàng mắt ra.
Lục Trầm Ngân ngồi dậy thì thấy bầu trời bên ngoài đã hửng sáng rồi. Anh cầm điện thoại xem thử, lúc này đã gần 5 giờ sáng. Đột nhiên điện thoại trong tay anh vang lên.
Là điện thoại của Lương Vi, anh vừa bấm nhận máy đã nói câu "A lô" trầm thấp, tiếng nói của anh sạch sẽ, nhẹ nhàng mà khoan khoái như gió trong khe núi vậy.
Giọng nữ nhẹ nhàng bên kia dường như rất sốt ruột: "Xin chào, anh có phải Lục Trầm Ngân không? Chúng tôi thuộc bệnh viện trung tâm thành phố Long, di động này là tài sản của người gặp tai nạn giao thông. Hiện giờ cô ấy đang được tiến hành cấp cứu, xin hỏi anh có phải người nhà của cô ấy không?"
Đầu óc Lục Trầm Ngân tối đen, cảm giác khủng hoảng trong mơ kia lại ào đến lần nữa.
Một khoảng yên lặng ngắn ngủi qua đi.
Cuối cùng anh cũng phản ứng lại được: "Bị thương nghiêm trọng không? Bị thương ở đâu?"
"Bây giờ đang phẫu thuật, xin hỏi anh là người nhà hay bạn của cô ấy?"
"Tôi là bạn trai cô ấy."
"Vậy anh mau liên hệ với người nhà của cô ấy được không, hoặc anh cứ đến đây trước đã?"
Lục Trầm Ngân mau chóng đứng dậy: "Được, bệnh viện trung tâm đúng không? Cô ấy bị thương nghiêm trọng không? Sao lại gặp tai nạn giao thông?" Anh cuống tới mức không đi cả dép lê mà chân trần giẫm lên mặt đất. Một tay anh cầm điện thoại, một tay lấy quần áo để mặc.
Lục Trầm Ngân chòng thắt lưng vào mãi mà không được, anh xỏ vào mấy lần cũng không xong nên đột nhiên bực dọc tới phát cáu.
"Đang trong quá trình phẫu thuật. Đợi anh tới đây rồi, bác sĩ sẽ nói chuyện cụ thể với anh."
Y tá nói lập lờ nước đôi càng khiến anh hoảng hốt hơn. Lục Trầm Ngân cúp điện thoại, không để ý tới chuyện khác nữa mà cầm ba lô chạy thẳng sang nhà Lương Vi.
Trong tủ của Lương Vi có rất nhiều quần áo, anh tiện tay lấy mấy cái áo len, còn nhét thêm một ít đồ lót của cô vào trong.
Anh đứng trong phòng ngủ nhìn quanh một vòng nhưng nghĩ mãi không ra còn cần thêm thứ gì. Sau đó, anh trở về nhà đánh thức Lý Đại Cường, để ông ta lái xe đưa mình ra bến xe.
Sáng sớm đã có tiếng động vang lên không ngừng, Lý Đại Cường tỉnh dậy mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Cậu mặc quần áo vào đi, rồi đưa cháu ra bến xe."
Lý Đại Cường đi giày rồi nhìn anh: "Sao giày của cháu lại cọc cạch thế kia? Giày mà cũng đi sai được… Cuống đến mức đó làm gì, trời sắp sập hay sao?"
Lục Trầm Ngân bỏ tiền và giấy chứng nhận vào trong túi đồ, sau đó cúi đầu nhìn thì thấy mình đi giày sai thật.
Anh nhíu mày: "Cháu muốn tới thành phố Long."
"Cái gì? Tới thành phố Long? Tới đó làm gì?"
"Lương Vi gặp tai nạn giao thông." Vì đứng dưới ánh đèn lớn trong phòng nên dáng người của anh càng thêm rõ nét và thâm trầm hơn.
Cát Vân đứng ở cửa phòng: "Tai nạn giao thông? Đang yên đang lành sao tự nhiên lại gặp tai nạn giao thông? Có nghiêm trọng không?"
Lục Trầm Ngân lắc đầu: "Không biết, tôi muốn đến chỗ cô ấy. Tôi không thể để cô ấy ở đó một mình được."
Cát Vân: "Sao cô ấy lại đến… thành phố Long?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!