Chương 45: Lúc này đã có một người dạy cho cô thế nào là ước mơ

Biên tập: BộtLương Cương nói buổi trưa muốn ra ngoài, Lương Vi không đồng ý nên cho ông ta ít tiền mặt để tự đi. Lương Cương có tiền thì cũng không nói thêm gì, chỉ cầm mấy trăm tệ toét miệng rồi rời đi.

Lương Vi nằm một mình trên giường xem TV, mọi thứ đều kết thúc khi cô hơi buồn ngủ, lúc tỉnh lại đã là ban đêm.

Cô đi gõ cửa phòng Lương Cương nhưng không ai đáp lại.

Đã hơn 11 giờ đêm, ông ta vẫn chưa trở lại.

Cô cũng không liên lạc được với ông ta.

Lương Vi đợi đến hơn 2 giờ sáng, Lương Cương vẫn không trở về như cũ.

Cô có chút không yên lòng nên lái xe đi tìm người.

Lương Cương có rất nhiều thứ chưa quen với xã hội bây giờ, cô cũng lo sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Mà lo nhất là ông ta không tìm được đường về.

Cô đi vòng quanh khu vực gần đó một hồi lâu. Ở đây không phải trung tâm thành phố nên không quá phồn hoa. Đêm hôm khuya khoắt, trên đường trống trải không có một bóng người.

Cuối cùng, Lương Vi dừng xe trước cửa một phòng game. Quy mô của phòng game này không lớn, trông giống như một phòng game tư nhân. Ở cửa có mấy thanh niên tóc vàng đang hút thuốc lá. Trông thấy Lương Vi, mấy cậu trai đó híp mắt dò xét rồi huýt sáo mấy tiếng.

Lương Vi không nhìn mà đi thẳng vào.

Gian phòng này không lớn, ở đây bày 3, 4 máy đánh bạc (1) và hai bàn Snooker (2). Không khí bên trong rất ngột ngạt, mùi khói có thể hun chết người.

(1) Máy đánh bạc hay còn gọi là Slot Machine: Máy này còn được gọi là máy đánh bạc fruit machine hoặc được gọi là máy chơi bài pocker là một loại máy được thiết kế dùng cho trò chơi đánh bạc ở các sòng bạc. (Nguồn: Wikipedia)

(2) Snooker: Môn chơi gồm cây gậy đẩy những trái bi trên một mặt bàn, đang là môn thể thao thịnh hành ở nhiều nơi. Ở châu Âu, người ta bắt đầu chơi bida từ thế kỉ 13, trên những chiếc bàn bằng đất nện, xung quanh có bờ cỏ. Có tài liệu chép vào năm 1469, tức là 16 năm sau khi bị quân Thổ xâm chiếm, đã có bàn bida. (Nguồn: Wikipedia)

Trước mỗi chiếc máy đều có mấy người đàn ông, Lương Vi liếc nhìn về phía kẻ đang vui đùa bên máy đánh bạc, miệng liên tục phun ra lời thô tục kia.

Cô đột nhiên tự trào mà cười một tiếng.

Câu nói "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời" chính là dùng để tả Lương Cương.

Cô đứng một bên, yên lặng mà chờ đợi.

Mấy thanh niên tóc vàng dần vây quanh rồi bắt chuyện với cô: "Có muốn chơi một ván Snooker không?"

Hai tay Lương Vi nhét trong túi áo khoác. Ánh sáng ở đây âm u, áo khoác màu đen của cô càng lộ thêm vẻ bí ẩn.

Thấy cô không để ý, cậu trai cao nhất trong đó nói: "Mời cô chơi đó, hay muốn đi hát không?"

Lương Vi ngước mắt, tỉ mỉ đánh giá bọn họ một lượt. Dù là mấy kẻ hút thuốc, nhuộm tóc, nhưng gương mặt vẫn còn non choẹt. Lương Vi nói: "Tốt nghiệp trung học chưa?"

"Thôi học lâu rồi." Cậu trai cao ráo kia cà lơ phất phơ nói.

Lương Vi nhìn về phía cậu ta, rõ là mi thanh mục tú, gương mặt như vậy có lẽ sẽ mê đảo không ít nữ sinh nhỏ.

Cô mỉm cười, nói: "Đã làm với các nữ sinh khác chưa?"

Cậu trai nhíu mày, tới gần cô: "Cô thích xử nam?"

Lương Vi hơi ngửa ra sau, kéo dài khoảng cách với cậu ta rồi nói: "Chẳng qua tôi cảm thấy, mấy kẻ cặn bã đều mang dáng vẻ như cậu."

Sắc mặt cậu trai cứng đờ, nhưng sau đó đã lập tức cười đùa tí tửng: "Đẹp trai là lỗi của tôi?"

Lương Vi thấy đùa đủ rồi nên đưa tay ra, nói: "Tôi kết hôn rồi."

"Phụ nữ đã lập gia đình sao? Cắt, đúng là lãng phí thời gian. Dáng dấp thì non mà lại là bà thím." Mấy cậu trai lập tức giải tán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!