Biên tập: BộtLương Vi buông tay ra, môi mím thẳng thành một đường. Cô bình tĩnh nhìn Lương Cương đang tức sùi bọt mép.
"Do tôi sao? Chính tôi tống ông vào tù? Chính tôi khiến tòa án kết tội sao? Chẳng lẽ ông không rõ bản thân đã làm ra loại chuyện gì?" Giọng cô còn lạnh hơn gió băng bên ngoài.
Lương Cương hơi nhếch miệng nhưng không còn đường chối cãi, tay ông ta dần nắm thành quyền, đổ hết tất cả lửa giận lên người Lương Vi: "Còn không phải tại mày! Nếu không phải vì mày thì sao tao lại bị kết án?"
Hai bảo an đứng ở cổng quan sát bọn họ như đang xem kịch.
Lương Vi: "Tôi không muốn đôi co với ông nữa. Nếu ông có nơi để đi, tự mình sinh sống được thì tôi sẽ không quản nhiều nữa."
Cô xoay người rời đi, Lương Cương lại bước nhanh tới chặn cô lại.
"Mày! Lương Vi! Mày có còn coi tao là bố mày nữa không!"
Lương Vi nhìn ông ta với ánh mắt sắc bén, ánh mắt ấy như có thể đâm xuyên qua người Lương Cương. Cô hít sâu một hơi, mấy lời cuối cùng vẫn không nói ra miệng, chỉ thản nhiên: "Lên xe đi, tôi đưa ông tới khách sạn."
Lương Cương biết mình không có chỗ để đi, trên người cũng không có tiền nên chỉ có thể dựa vào Lương Vi. Xe thể thao màu đỏ chói mắt khiến ông ta yêu thích không buông tay, ông ta sờ soạng một lượt rồi mới ngồi vào.
Lương Vi: "Dây an toàn."
Lương Cương không hiểu.
Ông ta chưa từng ngồi xe ô tô tư bao giờ, lúc đó trong nhà chỉ có một chiếc xe đạp và một chiếc xe máy. Từ Vệ Mai đi xe đạp, ông ta chạy xe máy.
Lương Vi cúi người giúp ông ta cài dây an toàn.
Lương Cương tròn mắt nhìn bốn phía, sau đó còn đưa tay sờ Đông sờ Tây, nói: "Bây giờ mày có tiền rồi, làm việc gì?"
Lương Vi: "Nói ông cũng không hiểu."
Lương Cương trào phúng hừ lạnh một tiếng: "Đương nhiên là tao không hiểu rồi! Tao phải ở tù 13 năm! 13 năm đấy!"
Lương Cương nhìn những tòa cao ốc san sát và các cửa hàng phồn hoa bên đường không rời mắt, tất cả những thứ này đều chói lóa và xa lạ với ông ta.
Mười ba năm trước thành phố Long đâu có tòa cao ốc như vậy, cũng không có đường đi sạch sẽ, xinh đẹp đến thế. Nơi này biến đổi nghiêng trời lệch đất khiến Lương Cương sợ hãi thán phục, mà cũng khiến ông ta muốn nổi nóng.
Lương Cương: "Bên ngoài thay đổi tới không nhận ra nữa rồi. Ha, tao mới bước nửa bước xuống mồ, không biết lúc nào đi hẳn, may mà còn có mày."
Lương Vi không muốn để ý tới những lời châm chọc và khiêu khích của ông ta.
Lương Cương đột nhiên hỏi: "Mẹ mày đâu?"
Xe nhanh chóng chạy qua làm nổi lên một trận gió, sau đó tất thảy bỗng nhiên an tĩnh.
Chỉ nghe thấy một câu nhàn nhạt của Lương Vi: "Bà ấy qua đời rồi."
Vẻ mặt Lương Cương cực kỳ kinh hãi, ông ta xoa xoa đôi bàn tay: "Đi thế nào?"
"Xuất huyết não."
"Qua đời lúc nào?"
"Tháng 10 năm nay."
Lương Cương "ờ" một tiếng, nói: "Mày với mẹ mày giống nhau."
Lương Vi nắm chặt tay lái, máu huyết khắp người đều như đang sôi trào. Cô ấn mở khóa cửa sổ, gió lạnh bên ngoài tràn vào khiến tóc Lương Cương bay lên, thở thôi cũng khó khăn.
Tay ông ta còn bận bịu chắn gió, sau đó quát: "Mày muốn tao chết cóng à!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!