Biên tập: BộtVề sau Lương Vi không nói thêm gì nữa, cô chỉ an tĩnh dựa vào ngực anh. Thế giới bên ngoài cuồng phong mưa rào, mà cô lại đang tránh gió.
Lục Trầm Ngân cũng không hỏi, đây có thể nói là chuyện tri kỉ mà an ủi nhất đối với cô.
Anh ôm cô, cực kì dịu dàng xoa xoa đầu cô.
Lương Vi nói: "Em có thể xử lý tốt."
"Anh biết." Lục Trầm Ngân nắm chặt cánh tay cô: "Có gì không thuận lợi, chúng ta có thể cùng đối mặt."
"Trong cuộc sống có rất nhiều chuyện không như ý, không cần để anh gánh thêm một chuyện nữa. Chờ em thu xếp chuyện của bố êm xuôi, đợi anh thuyết phục được cậu anh nữa. Thật ra cũng không có gì, dường như mọi thứ đều đang tốt đẹp lên."
Cô vứt bỏ quá khứ để tới đây rồi gặp được anh, từ giờ trở đi cũng xác định được tương lai giống như sinh mệnh vậy.
Lục Trầm Ngân nói: "Đúng vậy, đều sẽ tốt đẹp lên."
___
Ngày mùng 7 tháng 12, Lương Vi về thành phố Long. Cửa hàng chuyển phát nhanh quay cuồng vì ngày 11/11, Lục Trầm Ngân cũng bận tối tăm mặt mày.
Mấy ngày này trôi qua cũng như trong mật thêm dầu, ban ngày Lương Vi mở phát sóng trực tiếp, anh tan làm sẽ tới nấu cơm làm đồ ăn cho cô, tới đêm họ xem TV rồi "vận động". Lý Đại Cường nói mặc kệ anh là mặc kệ thật, lúc Lục Trầm Ngân nhắc lại chuyện Lương Vi với ông ta, rõ ràng giọng điệu của Lý Đại Cường đã hòa hoãn không ít. Có điều ông ta vẫn quyết tâm muốn rời khỏi đây, sau đó còn dặn Lục Trầm Ngân cứ ở lại Nam Thành, không cần đi theo ông ta.
Tới cùng Lục Trầm Ngân vẫn không biết ông ta đang suy nghĩ điều gì, nhưng càng gần tới cuối năm, lòng anh cũng đã có quyết định. Anh sẽ không rời khỏi Lương Vi, mà cũng sẽ không làm kẻ bất hiếu. Thứ anh có thể cho Lý Đại Cường chỉ có tiền, có thể giúp trả được phần nợ nào thì hay phần nợ đó.
Tháng ngày đơn giản tuy vẫn luôn có chuyện phiền lòng, nhưng như vậy mới là là sinh sống.
Lương Vi muốn sinh sống, anh cũng vậy.
Mỗi ngày cứ kiên định như vậy, người nhà làm bạn, người yêu kề bên.
Vào buổi sáng Lương Vi đi, Lục Trầm Ngân đang làm việc. Cô cố ý đến chỗ anh một chút, nói tới nói lui vẫn là mấy câu: Mấy ngày này nhiệt độ xuống thấp, anh đừng mặc ít thế, buổi sáng đừng chỉ ăn cháo với dưa muối.
Không biết có phải anh trẻ hay không, cô luôn thấy trời lạnh mà anh mặc quá ít, chỉ mặc một chiếc áo khoác và một chiếc áo len mỏng. Người khác sợ lạnh đều mặc quần nỉ bên trong, còn anh chỉ luôn mặc một chiếc quần.
Nhân dịp 11/11, Lương Vi cũng mua cho anh không ít quần áo, một số thứ đã lấy về rồi nhưng anh không mặc.
Ở chung một chỗ lâu ngày, cô phát hiện buổi sáng anh đều ăn cháo với dưa muối, hoặc trộn với đồ ăn thừa hôm trước để ăn. Có lẽ cô đã quen với cuộc sống hoàn mỹ, cô luôn dặn anh buổi sáng phải ăn nhiều một chút.
Buổi sáng Lương Vi không dậy được, mà Lục Trầm Ngân 6 giờ đã rời giường, sáng sớm cô không có chút sức lực nào dậy nấu đồ ăn sáng cho anh. Trời lạnh cô càng thích nằm lỳ trên giường.
Hai người đứng nói chuyện ở góc phòng, Trương Linh Linh vừa quét mã hàng vừa nhìn hai người.
Đợi Lương Vi đi rồi, Trương Linh Linh mới nói với Lục Trầm Ngân: "Sao hai người lại giống vợ chồng đã kết hôn nhiều năm vậy. Sao chị Lương Vi tốt thế, đời trước Lục Trầm Ngân anh tu được phúc phận gì thế hả"
"Có lẽ đã cứu thế giới." Anh khó có được một câu nói đùa.
Trương Linh Linh cắt ngang: "Câu này lỗi thời từ lâu rồi."
Lục Trầm Ngân: "…"
Lộ trình từ Nam Thành tới thành phố Long phải mất 7, 8 tiếng.
Ngày 8 tháng 12 Lương Cương ra tù, Lương Vi muốn đến trước thời hạn để chuẩn bị một chút.
Lúc tới thành phố Long sắc trời đã tối, Lương Vi tìm một khách sạn gần nhà tù để ở lại, sau đó cô tự mình đi mua sắm chút đồ.
Ban đêm ở thành phố Long lạnh hơn một chút, Lương Vi trở về khách sạn mà tay cầm đồ đã đông cứng tới đỏ bừng.
Dù trong phòng có điều hòa 27 độ nhưng Lương Vi tắm xong ra ngoài vẫn phải run lên. Tóc cô nửa ẩm nửa khô, lọn tóc còn vẫn còn tích nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!