Chương 42: Lương Vi, cô ấy rất tốt

Biên tập: BộtCuối cùng Lương Vi cũng không kể chuyện bố mẹ với anh, cô vẫn không biết kể thế nào, hoặc là nói cô khó có thể mở miệng được.

Lại hoặc là, cô không có cách nào nói ra những lời có thể lăng trì bản thân.

Tạm bợ qua ngày, lúc ấy đầu cô đã hiện lên những chữ ấy.

Lục Trầm Ngân không muốn giấu Lý Đại Cường nên trở về nói rằng mình đã cầu hôn Lương Vi, tháng Năm năm sau sẽ đi đăng kí kết hôn với cô.

Lý Đại Cường vốn đang thảnh thơi uống rượu lâu năm, ông ta vừa nghe thấy lời ấy đã đập bát rượu xuống đất "choang" một tiếng, chiếc bát chia năm xẻ bảy, vụn bay đầy đất.

"Cháu muốn sống với cô ta thì đừng nhận người cậu này nữa!"

"Rốt cuộc cậu có thành kiến gì với Lương Vi?"

"Ai cũng được nhưng cô ta thì không! Không được!"

Hai người đàn ông trong gia đình ít khi tranh chấp, vì vậy Cát Vân chỉ dám ôm Tiểu Oánh ngồi bên cạnh mà không dám lên tiếng.

Mặt Lý Đại Cường âm trầm: "Cậu thấy cậu đã dung túng cho cháu quá mức rồi! Mấy ngày nay cháu qua đêm ở nhà cô ta, xin nghỉ làm để ra ngoài chơi với cô ta cậu cũng không nói một chữ, đó là cậu muốn đợi cháu suy nghĩ cho rõ! Cháu bây giờ thì hay rồi, còn muốn kết hôn nữa!"

Lục Trầm Ngân nắm hai tay, sống chết không chịu nhượng bộ: "Rốt cuộc cậu có thành kiến gì với cô ấy, cô ấy đã làm gì sai sao? Chỉ vì cô ấy có tiền?"

Lý Đại Cường kìm nén bực bội: "Đúng vậy! Chính bởi vì cô ta có tiền!"

Lục Trầm Ngân thấy lý do này rất buồn cười, anh vẫn không hiểu đến cùng Lý Đại Cường đang nghĩ gì.

Lý Đại Cường hung hăng giậm chân xuống, quát: "Cháu không biết gì cả! Nếu muốn thấy cậu cháu chết thì cứ kết hôn với cô ta đi!"

Lục Trầm Ngân khẽ giật mình, càng thêm không hiểu.

Lý Đại Cường lắc đầu, lông mày nhíu chặt, một giây trước vẫn còn hung hãn, một giây sau bỗng nhiên sợ hãi: "Tùy cháu tùy cháu, cháu muốn ở lại đây và kết hôn cùng cô ta thì tùy cháu. Về sau đừng đề cập đến cậu là được rồi… Chúng ta cứ xem như không quen biết nhau…"

Ông ta lẩm bẩm rồi đi vào buồng trong, cả người vẫn còn run rẩy.

Cát Vân nói khẽ: "Mấy ngày nay cậu của cậu ngủ không ngon, không biết đã xảy ra chuyện gì. Chỉ còn 1,2 tháng nữa là đến cuối năm rồi, việc này cứ từ từ lại đã, không biết ông ấy đang giấu giếm chuyện gì."

Mưa phùn bên ngoài giờ đã biến thành mưa rào tầm tã. Chỉ mưa một chút thôi nhưng nhiệt độ không khí đã giảm sâu khiến người ta vô cùng kinh ngạc.

Lục Trầm Ngân giữ im lặng, sau đó đi nhặt mảnh vỡ trên mặt đất.

Cát Vân nói: "Tôi thấy cô ấy rất tốt, nói chuyện với cô ấy cũng rất dễ chịu. Về phần tiền có thể có khoảng cách, nhưng cô ấy tình nguyện ở bên cậu, như vậy là đủ rồi."

Tiểu Oánh sốt cao mới hạ, giờ vẫn còn bị họ khan, cô bé khàn giọng nói: "Anh đừng đi…"

Thật ra trẻ nhỏ hiểu tất thảy, cô bé mơ hồ có thể hiểu được những điều người lớn nói.

Lục Trầm Ngân quét sạch mảnh vỡ: "Anh không đi."

Cát Vân đứng dậy ôm con vào nhà, nói: "Đàn ông cũng nên lập gia đình dựng nghiệp, cậu cũng không thể đi theo cậu của cậu cả đời. Về sau lấy vợ không lẽ để vợ cậu chung sống với chúng tôi sao? Làm gì có người phụ nữ nào đồng ý như vậy. Hợp đồng đến hạn chúng tôi sẽ đi, cậu muốn thì cứ ở lại, tự quyết định là tốt rồi. Cậu của cậu phiêu bạt quen rồi, sẽ không có chỗ ở ổn định.

Chuyện đoạn tuyệt chỉ là nói nhảm thôi, chắc cậu cũng hiểu."

"Ừm."

Anh thu dọn xong thì ngồi hút thuốc ở cửa ra vào. Hạt mưa rơi xuống vừa nặng vừa nhanh, hòa với bùn loãng bắn lên chân anh.

Cáp Mô vùi trong phòng của mình cũng nghe được loáng thoáng đoạn đối thoại của hai người, ông ta đi dọc theo mái hiện đến bên cạnh Lục Trầm Ngân rồi nói: "Lúc nào cậu và cô gái kia kết hôn?"

Lục Trầm Ngân vẫn hút thuốc tiếp, lờ ông ta đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!