Biên tập: BộtLương Vi dừng chân, bóng lưng cao gầy hiện lên vẻ quật cường.
Lâm Trí Thâm: "Cần anh hỗ trợ không?"
"Không cần, tự tôi xử lý được."
"Em hận nhiều năm như vậy, có thể xử lý tốt sao."
Lương Vi: "Nhiều năm như vậy… Ha, dù là bao nhiêu năm thì điều gì đến cũng sẽ đến, quá khứ chỉ là quá khứ."
"Em thay đổi rất nhiều."
Lâm Trí Thâm còn nhớ hành động và lời nói của Lương Vi vào 6, 7 năm trước rất ngang ngược, càn rỡ. Cô không sợ trời không sợ đất, ánh mắt nhìn người khác đều rất ác liệt. Anh ta cũng nhớ rõ lần Lương Vi kể về bố mình, cô nói cô hận không thể giết ông ta!
Những năm gần đây cô càng khôn khéo, thu mình hơn. Có nhiều thứ cô không muốn trốn tránh nữa, dù vẫn thoải mái tùy ý như cũ, nhưng vẫn là thay đổi.
Lương Vi nói: "Không có ai không thay đổi."
"Anh sẽ không." Lâm Trí Thâm dùng gậy chống đỡ cơ thể rồi đứng lên, chân phải anh ta bước tới một bước, âm hiểm lặp lại: "Anh sẽ không."
"Vậy anh tìm được chưa? Nhiều năm như vậy, anh đã tìm được chưa?" Lương Vi cao giọng hỏi, cô xoay người nhìn anh ta chằm chằm.
Lâm Trí Thâm đứng ngược sáng, vóc dáng anh ta vẫn rõ ràng như vậy nhưng bộ vest màu đen mang đến cảm giác áp bách, đôi mắt đen như mực kia cũng lộ ra cảm giác u ám cùng cực.
Lương Vi nhìn kĩ anh ta, cô nói với giọng điệu mềm xuống: "Lâm Trí Thâm, rõ ràng anh có mọi thứ, rõ ràng sống trong phú quý như vậy, nhưng vẫn luôn tự đặt mình trong địa ngục."
Lâm Trí Thâm từng bước tới gần cô, anh ta cúi đầu, dường như hai khuôn mặt đã kề sát, lúc này anh ta nhẹ nhàng nói: "Chúng ta đều như vậy, Lương Vi, chúng ta đều như vậy."
Lương Vi quay đi, cô không nhìn lại rồi đi thẳng ra ngoài, giày cao gót giẫm xuống hành lang phát ra tiếng vang hỗn loạn.
Phải, bọn họ đều như vậy.
Vì là cùng một loại người, nên mới cộng sinh mà dựa vào nhau nhiều năm như vậy. Vì là cùng một loại người, nên anh ta không tin một chữ vào cái cô gọi là "quá khứ chỉ là quá khứ". Vì là cùng một loại người, nên cả hai đều biết người kia sống mệt mỏi biết bao nhiêu.
Lâm Trí Thâm đứng bên cửa sổ, anh ta nhìn thấy chiếc xe thể thao màu đỏ kia ra khỏi bãi đỗ xe rồi hòa vào dòng xe cộ, sau đó chậm rãi biến mất trong tầm mắt của anh ta.
Hai câu nói kia của Lâm Trí Thâm luôn quanh quẩn bên tai Lương Vi, cô nắm lấy vô lăng như có thể nghiền nát nó vậy.
Trong lòng Lâm Trí Thâm mang hận, nội tâm của cô đầy oán trách, đây là thứ duy trì mối quan hệ của hai người bọn họ.
Anh ta cảm thấy cô hiểu anh ta, thông cảm cho anh ta.
Vì thế khi cô thử buông bỏ mối quan hệ của mình và Lâm Trí Thâm, mối quan hệ này cũng mau chóng đứt đoạn.
Cô gặp đèn đỏ giữa ngã tư đường.
Lương Vi thấy miệng mình khô khốc, cô quay cửa kính xuống rồi châm điếu thuốc.
Cô nheo mắt lại, khói thuốc lượn lờ trước mắt khiến cô không thấy rõ phía trước.
Nhưng lại thấy rõ chính mình.
Cô chơi vài chục năm, phóng đãng vài chục năm, luôn nhẫn nhịn Lương Cương và Từ Vệ Mai, cũng nín nhịn bản thân từ đó tới giờ, tới lúc tuổi càng nhiều thì càng thấy bất an.
Có lúc nửa đêm tỉnh giấc, cô không biết đến cùng mình sống vì điều gì, điều gì sẽ xảy ra khi cô sống trên đời này.
Vì sợ hãi nên trốn tránh, vì áy náy nên tự trách, vì oán hận nên phóng đãng bản thân. Cô luôn mang những tâm tình này mà chống đỡ nhiều năm như vậy.
Mà chính chúng cũng tra tấn cô nhiều năm đến thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!