Biên tập: Bột
Nói mấy câu như vậy xong, ngoài trời đổ mưa lớn hơn. Bên ngoài cửa lớn có một viên đá hình vuông dùng để lót chân, nước mưa chảy từ mái ngói rơi xuống viên đá, từng giọt "lộp bộp" so le không đều nhau.
Tầm mắt Lương Vi chuyển từ bóng dáng anh sang màn mưa. Kết cấu của cửa gỗ đều giống nhau, cửa bên trong cũng nhìn ra mưa tương tự. Phía trước căn phòng là một khoảnh đất trồng rau khá lớn, nhưng trên đó trống trơn, không có dù chỉ một ngọn cỏ. Mùi bùn đất mới hơi tanh theo không khí bên ngoài phiêu dạt vào trong.
Lục Trầm Ngân lấy chậu rửa mặt từ giá ba chân và đặt lên bếp, sau đột nhiên nghĩ đến điều gì lại xoay người vào trong phòng.
Lương Vi thấy củi trong lò sắp cháy hết nên nhét thêm vào, cô thả vật nhỏ vụn trong tay xuống rồi đi tới trước cửa. Cánh cửa gỗ cũ kĩ mang nhiều dấu ấn chồng chất, dường như có đủ mọi loại dấu vết.
Cô nhớ cửa nhà khi cô còn bé cũng là loại này: có ngưỡng cửa thật cao, bên trái là cánh cửa, bên phải như vách ngăn cố định được chia làm hai bộ phận, phía trên giống cánh cửa nhỏ hoặc cửa sổ có thể mở ra được, phía dưới là vách ngăn liền.
Cô tựa hai cánh tay dọc theo cửa, trọng lực cả người cũng đè lên phía trên, những giọt nước mưa lớn từ trên rơi xuống tạo thành bức màn mưa.
Cục đá bên cạnh có màu nhàn nhạt của rêu xanh, chỗ kẽ hở nhỏ còn có mấy bụi cỏ nhỏ mọc dài.
Đầu Lương Vi chợt lóe lên, đột nhiên nghĩ đến điều gì, cô khom người tìm kiếm.
Quả nhiên, phía dưới bức ngăn có một lổ hổng nhỏ.
Lục Trầm Ngân đi từ trong phòng ra đã thấy cô ngồi xổm dưới đất, nhìn chằm chằm vào lỗ hổng. Vạt áo sau lưng tuột ra khỏi eo váy, lộ ra một khoảng da bóng loáng.
Anh nhanh chóng dời tầm mắt. Trong đầu không tự chủ nhớ tới cảnh ở trạm tiêm phòng, lúc giúp bôi thuốc sát trùng anh đã nhìn thấy cảnh tượng kia.
Da thịt trắng nõn, cái mông vểnh lên, có một chút rãnh sâu…
Anh cúi đầu, thật lâu sau mới ngẩng lên, hỏi: "Cô đang tìm gì?"
Anh để khăn lông mới, chưa bóc mác lên bàn.
Lương Vi ngồi dậy, chỉ vào lỗ hổng nói: "Tôi nhìn xem có ổ mèo không."
"Nhà tôi không nuôi mèo, chủ nhà cũng không nuôi."
Lương Vi thấp giọng cười, cô xua tay chuyển đề tài: "Chỗ sạc điện của mấy người ở đâu? Điện thoại của tôi cần sạc pin."
Lục Trầm Ngân chỉ vào căn phòng thứ ba, nói: "Đó là phòng tôi, hộc tủ ở cạnh mép giường có ổ cắm nối."
Lương Vi gật đầu, cô đẩy cửa gỗ ra. Trong phòng rất tối, cô đưa tay lần sờ tường để tìm công tắc đèn.
Tạch.
Bóng đèn mắc phía trên sáng lên.
"Công tắc ở đây." Giọng nam trầm thấp truyền tới từ đỉnh đầu cô.
Ngón tay Lục Trầm Ngân cứng lại ở đó, giấy tiếp theo đã lập tức thu lại. Anh chạm vào tay Lương Vi, cũng có thể nói là sờ soạng tay cô.
Lương Vi nói: "Ừ, cảm ơn."
Cô đi tới mép giường để sạc pin.
Lục Trầm Ngân nhìn tay mình mà có chút sững sờ.
Hôm nay anh đã ôm cô, cách lớp bông gạc giữ thuốc sát trùng trên mông cô, giúp cô kéo váy, bây giờ còn sờ soạng cô nữa.
Hai mươi lăm năm qua anh gặp muôn vàn loại người, phụ nữ xinh đẹp cũng không ít, có điều cô là người xinh đẹp nhất anh từng gặp, cũng là người có khí chất nhất.
Lương Vi bắt đầu đánh giá phòng anh, có thể nói là vừa xem đã hết. Một cái giường, một tủ đầu giường, một tủ quần áo và một cái bàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!