Biên tập: BộtNgủ thư thái một đêm, hai người ngủ sớm dậy cũng sớm.
Họ trả phòng để về thôn Giang Tâm, lúc đến trấn cũng là lúc mặt trời vừa ló rạng, phiên chợ tràn ngập tiếng rao của những người bán hàng rong.
Lương Vi dừng xe trước cửa siêu thị, sau đó lôi Lục Trầm Ngân đi ăn sáng.
Cửa hàng bánh bao ở trấn trên có loại bánh bao 5 tệ một cái có thể ném chết chó, sữa đậu nành thì pha loãng với nước, cả hai loại không thể ăn cũng không đủ no. Vì thế Lương Vi luôn cảm thấy tiệm mì hoành thánh kia rất ngon, vỏ mỏng nhân nhiều, còn tươi mới nữa.
Hai người vừa ngồi xuống đã nghe thấy tiếng nói sang sảng.
Trương Linh Linh: "Sao hai người cũng ở đây? Lục Trầm Ngân, không phải anh xin nghỉ phép đi du lịch à? Sao nhanh thế đã về rồi?
Lương Vi chuyển chỗ, để Trương Linh Linh ngồi bên cạnh cô.
Lục Trầm Ngân: "Xin nghỉ một ngày thôi."
Trương Linh Linh rất có thiện cảm với Lương Vi, cô ấy cười cười chào bà chủ rồi gọi mì, sau đó nói với Lương Vi: "Hôm qua tôi quét thấy đồ chuyển phát nhanh của cô đấy. Lục Trầm Ngân nói rồi, đồ chuyển phát nhanh của cô đều muốn tự lấy. Tôi để trong ngăn tủ, lát nữa tiện đường qua lấy đi."
Lương Vi nhìn Lục Trầm Ngân, sau đó cười nói: "Được, lát nữa ăn xong sẽ đi lấy."
Trương Linh Linh luôn nhanh mồm nhanh miệng, cô ấy hỏi lung tung này kia, từ việc hôm qua hai người đi chơi ở đâu tới tối ăn gì, thế nhưng Lương Vi đều kiên nhẫn trả lời từng câu một.
Trương Linh Linh rất cảm kích lần trước cô gọi mì hoành thánh giúp, nên lần này cô ấy chủ động bỏ tiền thanh toán. Lương Vi rất thích cô gái nhiệt thành như vậy, cô cũng không từ chối mà nói tiếng cảm ơn.
Trương Linh Linh lôi Lương Vi đi Đông đi Tây, Lục Trầm Ngân chỉ yên lặng đi phía sau hai người.
Lương Vi chợt nhớ ra gì đó, cô nói: "Gần đây tôi không mua đồ gì cả."
Trương Linh Linh kéo cửa cuốn: "Có phải bạn cô gửi đồ cho cô không, tôi thấy vẫn còn một hộp lớn."
Lục Trầm Ngân tìm kéo cắt bỏ túi chuyển phát nhanh, bên trong là một hộp hình vuông màu đen.
Trương Linh Linh nói: "Nhất định là người khác tặng quà cho cô, đóng gói đẹp như vậy mà."
Lương Vi cầm thử, sau đó liếc mắt nhìn Lục Trầm Ngân.
Cô trái lo phải nghĩ cũng không nghĩ ra ai sẽ gửi đồ cho mình, địa chỉ bên này chỉ có vài người biết, có điều những người đó đâu phải người tỉ mỉ như vậy? Không lẽ là Chu Lâm? Nhưng mấy năm nay cũng đâu có thân thiết tới mức đó.
Trọng lượng của hộp này không nặng.
Lương Vi mở nắp ra, vì tò mò nên Trương Linh Linh cũng lại gần nhìn thử.
"A ——" Trương Linh Linh không khống chế được mà hét lên một tiếng: "Cái này… Cái này… Là gì vậy?"
Trong chiếc hộp màu đen là một cái tai đẫm máu.
Lương Vi cũng không quá kinh hãi: "Không phải sợ, tai mô phỏng thôi, là giả."
Dưới cái tai có một tờ giấy với nét chữ mạnh mẽ, cứng cáp, có lẽ là chữ của đàn ông.
"Kĩ nữ, nợ máu trả bằng máu!"
Trương Linh Linh sợ run người: "Chị Lương Vi, có người đe dọa chị sao? Có cần báo cảnh sát không, bên cạnh là đồn cảnh sát đấy."
"Không cần." Lương Vi đóng nắp hộp lên.
Hôm trước là điện thoại quấy rầy và thư điện tử, hôm qua là đồ chuyển phát nhanh, người kia đã có kế hoạch từ sớm rồi.
"Lương Vi." Lục Trầm Ngân gọi cô: "Có phải em đắc tội với ai rồi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!