Chương 38: Ai là em trai nhỏ, hửm?

Biên tập: BộtLương Vi đứng trong bồn tắm, hai tay chống trên tường. Trên mặt tường men sứ là hơi nước ngưng kết thành giọt, bàn tay của cô đặt ở trên tạo thành dấu vết. Làn da trắng nõn mềm mại ánh lên màu vàng nhạt của men sứ càng thêm động lòng người.

Lục Trầm Ngân giữ nhẹ lấy eo cô, anh đứng ở phía sau, chậm rãi tiến vào.

Được xúc cảm căng chặt bao quanh và được lấp đầy thỏa mãn, hai người đồng thời cùng ngâm thành tiếng.

Lục Trầm Ngân đưa tay bao lấy tay cô, mười ngón tay đan vào chặt chẽ.

Anh cúi người hôn lên lưng Lương Vi, không bỏ sót một nơi nào, từng cái hôn chuồn chuồn lướt nước tỉ mỉ và ôn nhu cứ rơi xuống như vậy.

Anh không còn tiến thẳng vào như trước, anh đã học được cách dịu dàng, có thể mài mòn tất cả phòng ngự của cô.

"Thích như vậy không?" Tay anh giữ eo cô dần đi lên, nhào nặn một bên gò núi đầy đặn.

"Anh đừng nói chuyện."

"Không thích sao?" Lục Trầm Ngân dừng việc hôn lại, ngẩng đầu nhìn cô.

Tính cách ngay thẳng, không làm bộ làm tịch của anh khiến Lương Vi vừa bực mình vừa buồn cười.

Lương Vi nghiêng đầu, nhìn anh qua dư quang: "Thích."

Lục Trầm Ngân cong khóe miệng, con ngươi đen thâm trầm dần sáng ngời. Anh chậm rãi luật động.

Lương Vi sờ lên bụng nhỏ của mình, vì loại thâm nhập này quá sâu nên sinh ra đau đớn. Cô thề lần sau tuyệt đối không cho anh vào từ phía sau nữa.

Mặt nước lay động vì sự lay động kịch liệt của hai người. Hai loại tiếng nước đan xen với nhau nghe càng điên cuồng hơn.

Vào lúc kịch liệt nhất, Lục Trầm Ngân hơi hung hãn đánh xuống mông của Lương Vi, anh thở dốc, hỏi: "Ai là em trai nhỏ, hửm?"

Lương Vi bị đâm tới nước muốn quỳ xuống xin tha. Cô không ngờ anh còn nhớ chuyện trêu chọc trên thuyền kia, bờ mông nóng bỏng và tê dại của cô hằn lại dấu năm ngón tay nhàn nhạt.

Anh ôm cô thật chặt rồi tăng tốc.

Anh dán bên tai cô: "Lương Vi, anh là người đàn ông của em." Tiếng nói trầm thấp có lực lại khàn khàn gợi cảm.

"Là… Anh Lục…" Lương Vi phối hợp để thỏa mãn chủ nghĩa đàn ông của anh.

Tiếng gọi anh Lục nũng nịu kia như đâm thẳng vào tim Lục Trầm Ngân, anh mãnh liệt nhấn lên, toàn bộ đều giao cho cô.

Lục Trầm Ngân ghé trên lưng cô thật lâu mà vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, bên tai anh vẫn quanh quẩn âm thanh gọi anh Lục kia. Anh vẫn luôn cảm thấy mình đã nghe nhầm.

Anh chậm rãi rút ra khiến chất lỏng sền sệt chảy xuống, chúng chảy dọc theo đùi Lương Vi rơi xuống nước trong bồn tắm lớn.

Anh không dùng "áo mưa", Lương Vi cũng tùy tính.

Lương Vi kéo tay anh: "Anh Lục, tắm giúp em đi?"

Lục Trầm Ngân đứng đối diện liền hôn cô. Lương Vi bị anh đặt trên tường, lớp gạch men sứ lạnh băng dán vào lưng cô, cô hít vào một tiếng, Lục Trầm Ngân càng hung hăng hôn xuống.

Lương Vi cắn môi anh, nói: "Anh đúng là mặt người dạ thú."

Nhìn thì thành thành thật thật, thật ra lúc lên giường lại không hề khác những người đàn ông khác.

Lục Trầm Ngân không phản bác lại, hai người lại triền miên thêm một lần nữa anh mới buông tha cho cô.

Nhưng anh không phải người thỏa mãn xong rồi xách mông bỏ đi, anh vẫn luôn tỉ mỉ giúp cô xử lý tất cả.

Lục Trầm Ngân xả nước trong bồn tắm đi, mở vòi hoa sen tắm cho Lương Vi, anh tắm cho cô cẩn thận từ trên xuống dưới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!