Biên tập: BộtLục Trầm Ngân nắm chặt lấy tay Lương Vi, anh không dám lơi lỏng dù chỉ một chút. Thứ anh nắm lấy chính là sinh mệnh của anh.
Lương Vi đã từ bỏ việc giãy dụa, anh ôm Lương Vi bơi hướng lên trên. Lục Trầm Ngân không biết biện pháp cứu trợ chuyên nghiệp, anh không biết tư thế nào mới là chính xác, anh chỉ muốn đưa Lương Vi lên trên.
Nhân viên cứu hộ cũng giữ lấy cô giáo kia rồi đưa cô ấy lên.
Lương Vi thấy mình đã sức cùng lực kiệt, cô nắm chặt góc của Lục Trầm Ngân, hoàn toàn dựa vào anh.
Lương Vi đỡ Lương Vi lên, nhân viên cứu hộ kéo hai người họ lên. Lương Vi ngồi tê liệt ở một bên hô hấp không kiêng nể gì, tóc dài lộn xộn dán vào gò má cô.
Lục Trầm Ngân quỳ gối trước mặt cô, giúp cô điều tiết hơi thở: "Không sao chứ? Có bị sặc không?"
Lương Vi lắc đầu, cô nhìn về phía Lục Trầm Ngân, nước từ tóc anh chảy xuống ngưng trên cằm, một giọt rồi lại một giọt rơi xuống không ngừng. Lông mày và lông mi của anh đều bị ướt tới mức dính vào nhau, nước trên lọn tóc của anh tỏa ra ánh sáng trong suốt.
Anh luôn như vậy, luôn tỏa sáng rực rỡ.
Anh thở phào một hơi, cánh tay dài bao lấy, ôm thật chặt Lương Vi vào trong ngực.
Cô biết anh lo lắng cho mình, Lương Vi vỗ vỗ lưng anh ra hiệu rằng mình không sao.
Lục Trầm Ngân tựa trên vai cô, nhớ lại vừa rồi nếu không thấy thân ảnh của cô thì bắt đầu run lên.
"Sao anh lại run lên? Có phải lạnh không?"
"Lương Vi, nếu không tìm thấy em, anh sẽ phát điên! Anh sẽ phát điên…"
Nụ cười nhạt treo trên khóe miệng của Lương Vi dần dần biến mất.
Cô ngẩng đầu nhìn ánh sáng chói chang khiến người ta không thể mở được mắt, thuyền nổi lênh đênh trên hồ hơi chòng chành, tiếng gào trầm thấp của anh lại vang dội lòng người.
"Lục Trầm Ngân…" Cô gọi tên anh, trừ câu đó ra Lương Vi khó có thể đưa ra đáp án nào khác.
Cô thích gọi tên anh, một lần lại sâu sắc hơn một lần, một lần lại xác định hơn một lần. Cô cho rằng anh biết: sự quan tâm của cô chỉ có anh, về sau cũng chỉ có anh.
Hai người ôm nhau đến lúc run lẩy bẩy trong gió thu.
Đến bến tàu, nhân viên quản lý đưa khăn lông và nước ấm đến. Lục Trầm Ngân phủ khăn lên cho Lương Vi rồi xoay người lên thuyền lấy áo khoác và túi.
Cậu bé được cứu lên bị đọng nước trong phổi đã được đưa tới bệnh viện, cô giáo kia cũng không có gì đáng lo ngại, nhưng vì còn sợ hãi nên chân run tới không đứng nổi.
Chủ nhiệm tổ chức dã ngoại mùa thu đang răn dạy cậu bé đẩy bạn xuống nước. Cậu bé đứng ở đó bị tất cả các thầy cô và học sinh vây xem, cậu cúi đầu, ngón tay găm chặt vào da thịt của mình.
Lương Vi uống nước xong thì nhìn cậu bé kia.
Âm thanh răn dạy của chủ nhiệm bay xa tới trăm cây số, mỗi câu mỗi chữ không thô tục chút nào, nhưng lại có thể dẫn người ta vào chỗ chết.
Lương Vi chen vào đám người, thản nhiên nói: "Đủ rồi, phê bình và dạy dỗ thì về trường học thương lượng với lãnh đạo rồi thực thi sau. Chưa hiểu rõ ngọn nguồn mà cứ phê bình trước mặt mọi người như vậy sẽ tạo ảnh hưởng không tốt tới tâm lý của trẻ nhỏ."
Chủ nhiệm trông thấy Lương Vi thì gật đầu liên tục rồi cười cười: "Cô nói cũng đúng, thực sự rất cảm ơn cô và bạn trai cô. Nếu không có hai người, có lẽ hôm nay đã xảy ra án mạng rồi. Tôi đại diện cho trường học cảm ơn hai người."
Lương Vi nhìn về phía cô giáo đang phát run ở bên cạnh rồi nói với chủ nhiệm: "Liều mình cứu người là chuyện tốt, nhưng điều kiện tiên quyết là không cứu người mù quáng. Cô giáo kia vốn không biết bơi, nhảy xuống chính là chịu chết."
Chủ nhiệm nói: "Haiz, cô Lâm cũng sốt ruột quá, nếu chẳng may đứa bé xảy ra chuyện gì, đừng nói tới cô ấy, cả trường đều phải gánh tội rất lớn. Tuy lần này cô giáo Tiểu Lâm nhất thời xúc động, nhưng cũng do cô ấy quá lo lắng thôi. Thầy cô giáo lấy học sinh làm gốc, nhìn theo một mặt khác thì cũng giống các nhân viên chữa cháy."
Lương Vi nhíu mày, cô không nói nhảm với chủ nhiệm nữa mà ngồi xổm xuống đưa cốc nước ấm vào tay đứa bé: "Không sao, bạn của em không có vấn đề gì. Đợi cậu bé khỏe rồi, nếu em thấy áy náy thì có thể mang món quà nhỏ tới nhận lỗi. Không có ai không phạm sai lầm, chỉ cần về sau không tái phạm là được."
Lý Gia Lượng đỏ mắt, cậu ngẩng đầu nhìn Lương Vi, sau đó nước mắt lã chã rơi xuống.
Lương Vi xoa đầu cậu, cô xoay người thấy Lục Trầm Ngân đang nhìn cô cách một đám người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!