Chương 36: Anh rất thành thục sao, em trai nhỏ…

Biên tập: BộtCó hai loại tàu du lịch, một loại dùng mái chèo và một loại chạy bằng điện. Kiểu dáng thì rất đa dạng, tuy có hơi tróc sơn nhưng nhìn thế nào vẫn thấy rực rỡ.

Đa số du khách đều chọn thuyền chạy bằng điện, Lương Vi cũng không ngoại lệ.

"Đi thuyền mái chèo có lẽ đến tối chúng ta cũng không về đến nơi."

Lục Trầm Ngân cười rồi đưa áo phao cho cô.

Người cho thuê nói: "Thời gian là 30 phút, đi quá giờ về phải trả thêm tiền, 10 phút thêm 10 tệ. Nhớ chú ý an toàn."

"Được, cảm ơn." Lục Trầm Ngân xuống thuyền trước, sau đó đưa tay đỡ Lương Vi: "Cẩn thận một chút."

Lương Vi chọn thuyền có cờ Trung Quốc ở trên, bên cạnh còn có mấy cái tua rua màu hồng.

Nguyên lý làm việc của thuyền rất đơn giản, Lục Trầm Ngân lần mò vài lần đã thuận tay.

Thuyền dần rời khỏi bờ, Lục Trầm Ngân hỏi: "Muốn đi đâu?"

Lương Vi liếc nhìn xung quanh: "Cứ đi thẳng đi, đến đâu thì đến."

Trên mặt hồ dần có nhiều thuyền du lịch hơn, ở bến tàu bên kia cũng có học sinh xuống chơi, bọn họ đi cùng cô giáo hoặc đi cùng người lái thuyền chuyên nghiệp.

Lương Vi dựa vào ghế: "Thật náo nhiệt."

Lục Trầm Ngân lái không nhanh, chỉ đi chầm chậm, gió tạt vào cũng không lạnh: "Ở đây còn gì chơi vui không?"

Lương Vi: "Hình như còn có khu leo núi, không phải kiểu leo núi kia mà là loại cho trẻ con chơi, họ dùng lưới và gỗ dựng lên. Em nhớ bên trong còn có mê cung. Những thứ khác… chắc chỉ còn phong cảnh thôi, nghe nói khu vườn hoa quả sẽ có hươu hay ngựa xuất hiện, nhưng chưa lần nào em trông thấy."

"Công viên sẽ không nuôi thả động vật hoang dã đâu."

"Hình như có nguyên tắc đó thật."

Lương Vi nhìn sang một bên mặt hồ, nước hồ xanh biếc có sóng hồ lấp loáng. Cô đưa tay khỏa nước, thật mát mẻ.

Lục Trầm Ngân lái thuyền tới dưới tòa nhà hình vòm. Khi nhìn lại, người ở bến tàu bên kia giờ đây nhỏ xíu, nhìn không rõ, bọn họ đã cách nơi đó rất xa rồi.

Anh đạp phanh, đậu thuyền ở đây.

Cầu ngăn trở ánh nắng và chắn mất tầm mắt, lại thêm cấu tạo của thuyền nên nơi bọn họ ngồi tạo thành một nơi ẩn náu nho nhỏ.

"Lạnh không?" Lục Trầm Ngân hỏi cô.

Lương Vi lắc đầu: "Thời tiết hôm nay rất dễ chịu."

Cô lấy son ra đánh lại, Lục Trầm Ngân vẫn luôn nhìn cô chăm chú bỗng níu tay Lương Vi lại: "Đợi lát nữa hãy đánh."

Anh tiến lại gần hôn lên môi Lương Vi. Cánh môi mềm mại cọ sát đôi môi vốn có son của Lương Vi, hương vị đào mật tràn ngập khoang miệng của Lục Trầm Ngân.

Hai người đều mặc áo phao nên không thể tiếp xúc thân mật được, Lục Trầm Ngân giữ đầu cô hôn sâu mấy lần rồi buông ra.

Trên môi anh cũng hiện lên màu son môi lóng lánh.

Lục Trầm Ngân dùng mu bàn tay lau môi, quay sang lại phát hiện Lương Vi đang cong khóe miệng nhìn anh chằm chằm.

Xung quanh không có người, chiếc cầu ở trên phủ một tầng bóng râm bao bọn họ lại.

Lương Vi lắc lắc thỏi son trong tay: "Vị được không?"

Lục Trầm Ngân: "Không giống hôm qua."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!