Biên tập: BộtNắng sớm trong veo mà sáng rõ, xa xa có mấy cây thủy sam đã bắt đầu rụng lá. Sáng sớm ở nông thôn cũng chẳng hề yên tĩnh, những người kia đã sớm rời giường tới chợ đi làm rồi.
Thế nhưng Lương Vi đứng trước cửa sổ sát đất quan sát lại thấy tất thảy những cảnh này đều cực kỳ an tĩnh.
Chợt có chim bay ngang qua, đậu trên dây điện rỉa lông vũ rồi quay đầu nhìn quanh. Ánh nắng dần phá tan màn sương mù hôm qua, mọi thứ cũng dần trở nên rõ ràng.
"Sao sáng ra đã hút thuốc?"
Lục Trầm Ngân đi chân trần tới phía sau cô, Lương Vi nghe được giọng nói mới lấy lại tinh thần, cô cầm gạt tàn ra gảy tàn thuốc.
Lục Trầm Ngân thấy trong gạt tàn đã có 5, 6 đầu lọc thuốc, anh giúp Lương Vi khoác chăn lên: "Vẫn bận tâm về chuyện kia sao?" Giọng anh hơi khàn, có lẽ do vừa mới tỉnh dậy.
Lương Vi rũ mắt xuống nhìn ra ngoài cửa sổ: "Xem như cũng có một chút đi."
"Sắp tháng 12 rồi." Cô nói.
Lục Trầm Ngân nghĩ cô nói tới ngày tháng là chỉ việc rời đi, anh ôm lấy Lương Vi từ phía sau: "Anh sẽ không rời khỏi em."
Lương Vi "ừ" một tiếng, ánh mắt phiêu dạt tới nơi xa.
Ánh ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu lên người bọn họ thành những cái bóng thật dài.
"Hôm nay thời tiết rất đẹp, thích hợp để đi chơi. Anh không đi làm cũng không sao à?" Lương Vi nói.
"Lát nữa anh gọi điện xin nghỉ."
"Nếu ảnh hưởng đến công việc của anh thì không cần ——"
"Không ảnh hưởng. Ông chủ cửa hàng chuyển phát nhanh là người tốt, có việc xin nghỉ ông ấy cũng không nói gì. Huống hồ trừ ngày giỗ của mẹ, anh chưa từng xin nghỉ ngày nào."
Anh muốn hôn cô lại bị Lương Vi che miệng lại, Lương Vi nói: "Em chưa đánh răng còn hút thuốc, vị không tốt. Kịch bản thần tượng hôn môi thâm tình vào sáng sớm vẫn nên bỏ qua đi."
Lục Trầm Ngân cười, anh mổ xuống lòng bàn tay cô một chút. Lương Vi thấy hơi ngứa nên dịch chuyển tay, cô cúi đầu nhìn thoáng qua thấy anh không đi dép lê: "Không lạnh sao?"
"Vẫn ổn."
Lương Vi: "Đi đánh răng rửa mặt, em thay quần áo trước —— A —— Lục Trầm Ngân!"
Cô bị anh ôm lấy.
Lục Trầm Ngân: "Em ngủ tiếp đi, anh đi làm đồ ăn sáng, sau đó thu dọn đồ ra ngoài chơi."
Anh đắp chăn thật kín cho cô, Lương Vi tức giận mà cười.
"Lục Trầm Ngân, em không phải trẻ 3 tuổi."
Anh đi dép vào: "Sáng muốn ăn cháo hay món khác?"
Lương Vi: "Trứng ốp đi, sữa tươi nữa."
"Được."
Chỗ Lục Trầm Ngân nằm vẫn còn lưu lại hơi ấm, Lương Vi dịch sang bên đó, trên gối vẫn vương lại mùi hương của anh.
Đây là lần đầu tiên trong 27 năm cô có loại cảm giác này.
Như thể tất thảy đều bình yên.
Lương Vi rửa mặt rồi xuống nhà, Lục Trầm Ngân cũng đã làm xong bữa sáng và đang rửa nồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!