Biên tập: BộtLương Vi buông bát xuống, đáy bát chạm vào bàn thủy tinh vang lên âm thanh nho nhỏ. Cô đứng dậy đi lấy thuốc tránh thai, uống một hơi cạn sạch cùng với nước lọc.
Anh ôm lấy cô từ phía sau, để cằm tì lên vai cô, Lục Trầm Ngân nặng nề nói: "Đừng tức giận."
Lương Vi quay đầu đi chỗ khác: "Em không giận."
Lục Trầm Ngân ôm cô thật chặt, anh khẽ thở dài, trầm mặc một hồi rồi nói: "Muốn ăn kẹo không?"
Lương Vi: "…"
Lục Trầm Ngân cầm một viên kẹo, bóc ra rồi đưa tới bên miệng cô: "Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, anh cũng đâu có nói sẽ rời khỏi em."
Lương Vi ngậm lấy kẹo: "Anh không thể đi theo cậu mình cả đời, anh cũng phải lập gia đình rồi gây dựng cơ nghiệp."
"Lương Vi… Anh không có năng lực cho em một mái nhà." Lục Trầm Ngân dần buông eo cô ra, anh đứng ở phía sau Lương Vi, bóng dáng cao lớn bao phủ cô lại.
Một người đàn ông thừa nhận mình không có bản lĩnh cũng giống như đã vứt bỏ tất cả mặt mũi của mình.
Lương Vi nhíu mày: "Em không muốn gì ở anh."
"Nhưng anh là đàn ông, không thể cái gì cũng dựa vào phụ nữ được."
Từ đầu đến cuối Lương Vi vẫn chưa xoay người: "Em cũng không có gì để anh dựa vào, nhà này là em vay tiền để mua. Nếu anh đồng ý thì có thể cùng em làm việc rồi trả nợ. Cùng em gánh vác một phần, có phải trong lòng sẽ cảm thấy thoải mái hơn không?"
"Em định cả đời đều ở nông thôn sao?"
Lương Vi: "Em muốn an an tĩnh tĩnh sinh sống, tích góp chút tiền về sau muốn đi đâu chơi thì đi đó. Khi trở về, nơi này vẫn luôn có một ngôi nhà khiến ta an tâm."
Có thể đi khắp đó đây, có thể lưu lạc chân trời góc bể, nhưng không muốn phiêu bạt không nơi nương tựa.
"Lương Vi, anh chỉ có thể nói anh sẽ cố gắng."
"Em thật sự không muốn thứ gì ở anh, giống như bây giờ là tốt rồi. Anh muốn làm chuyển phát nhanh, vậy em mua đồ cũng tiện. Anh muốn đi đánh cá, vậy mỗi ngày em ăn hải sản cũng rất thoải mái. Anh muốn trồng trọt, vậy chúng ta cũng tự làm ông chủ như cậu của anh. Mọi thứ đều có tính hai mặt, đừng chỉ dùng tiền để định nghĩa tốt xấu."
Lục Trầm Ngân cười: "Em luôn nhân nhượng người khác."
Lương Vi vung tay lên, chuyển chủ đề: "Không phải anh nói em lương thiện sao?" Cô không muốn lại tiếp tục kéo dài đề tài này với anh nữa. Không có tiền chính là không có tiền, nói thế nào cũng sẽ không ra tiền, không bằng cứ trân trọng những gì trước mắt. Mà cô cũng hiểu được chủ nghĩa đàn ông và tinh thần trách nhiệm của Lục Trầm Ngân. Đàn ông mà, tất cả đều như vậy.
Thế nhưng tiền có nhiều mà không thật lòng thì đâu được gì.
Cô đã ngán ngẩm những tháng ngày như vậy rồi.
Lương Vi vừa bước đi một bước thì bị Lục Trầm Ngân kéo lại, anh nắm chặt eo Lương Vi rồi nhấc cô đặt lên bồn rửa tay. Bồn rửa lưu lý sáng trong phản chiếu bóng dáng cô, còn anh đang khom người hôn xuống.
Chân anh chen vào giữa hai chân cô, nụ hôn mạnh mẽ càng ngày càng sâu.
Lục Trầm Ngân đã nâng mông Lương Vi để cô ngồi lên bàn, nhưng dù là vậy cô vẫn phải ngửa đầu mới đủ để hôn anh.
"Lương Vi, không có ai tốt hơn em." Anh hôn vành tai cô rồi nhẹ nhàng nỉ non.
Lương Vi thoáng nhìn qua tai phải bất thường của anh, vết thương màu trắng kết vảy có chút lồi lõm. Cô không tưởng tượng được bố anh phải dùng tới sức lực thế nào mới có thể đánh thành thế này. Cô nhẹ nhàng vuốt ve tai anh, vuốt ve từ ngoài tới vành tai.
Cô nói: "Đúng vậy, em tốt như thế, anh tuyệt đối đừng buông tay."
Nhịp thở dốc của anh nặng thêm mấy phần, anh giữ chặt tay Lương Vi: "Đừng chạm vào tai anh."
Dường như Lương Vi hiểu ra điều gì: "Nơi mẫn cảm của anh cũng không ít." Eo không thể chạm, tai cũng không thể chạm.
Lục Trầm Ngân vừa vói tay vào đã nắm chặt, Lương Vi hít vào một hơi: "Lạnh!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!