Chương 33: Lục Trầm Ngân, nếu anh chọn em, đời này em sẽ ở bên anh đến già đến chết

Biên tập: BộtLục Trầm Ngân rửa sạch nửa con gà rồi cho cả gà lẫn nước vào trong nồi áp suất, anh cắt hành tây cho vào, chỉnh lửa nhỏ.

Lương Vi ném điện thoại xuống, chạy vào phòng bếp: "Anh còn mua thứ khác sao…" Trong túi áo khoác của anh còn có rất nhiều thứ, có sữa chua, bánh mì, bánh quy, còn có một số loại bim bim, các loại bánh kẹo.

"Đồ ăn vặt này là mua cho cháu gái anh?" Cô hỏi.

Lục Trầm Ngân đóng vòi nước: "Mua cho em."

Lương Vi hơi giật mình, sau đó cười rộ lên. Cô bóc vỏ kẹo bỏ vào trong miệng rồi nói: "Em đâu phải trẻ nhỏ, ăn những thứ này sẽ béo."

Lục Trầm Ngân xoay người lấy gạo: "Không thích thì lát nữa anh mang đi." Lời nói này có chút ý vị.

Lương Vi: "Em chưa nói không cần mà, đồ bạn trai mua cho sao có thể không cần."

Cô ôm lấy anh từ phía sau, tay để lên thắt lưng của anh. Lục Trầm Ngân muốn vo gạo lại bị cô ôm tới không cử động được.

"Anh phải rửa đồ." Giọng điệu đã dịu dàng hơn lúc nãy ba phần.

Lương Vi tiếp tục ghìm eo anh lại: "Không phải sức lực của anh rất lớn sao? Không phải rất giỏi giang à? Thế nào, không tránh thoát được em?" Có ẩn ý.

Lục Trầm Ngân nắm lấy tay cô, chậm rãi kéo cô dịch đến bên cạnh bồn rửa. Còn Lương Vi lại như con lười bám lấy lưng anh.

Anh nói: "Đồ ăn vặt đúng là mua cho trẻ nhỏ."

Lương Vi: "Ừ, đúng thế, đồ ăn vặt là cho… Lục Trầm Ngân, anh lại châm chọc em?"

Anh vẩy nước: "Đâu có."

Lương Vi dựa vào cảm giác mà cởi thắt lưng của anh, Lục Trầm Ngân nhấn nút nấu cơm, một tay còn lại cấp tốc giữ chặt tay Lương Vi: "Đừng náo loạn."

Lương Vi cởi rất nhanh, cô đã kịp kéo khóa xuống, nơi mềm mại kia vốn hơi dài, có điều đang dần dần lớn hơn.

"Thuốc anh mua đâu?" Cô đùa giỡn một chút rồi thu tay lại.

Lục Trầm Ngân kéo khóa lên, móc ra chiếc hộp trong túi rồi đưa cho cô.

Lương Vi: "… Ồ, anh còn mua "áo mưa" sao."

Lục Trầm Ngân cứng đờ: "Cầm nhầm." Anh móc thuốc tránh thai từ một bên túi khác ra đưa cho Lương Vi: "Nghe nói uống cái này rất không tốt."

Lương Vi nhận lấy thuốc, rót một cốc nước: "Uống một lần cũng không thành vấn đề. Anh lo lắng cái gì, không phải "áo mưa" cũng mua rồi sao."

Lục Trầm Ngân ngăn cô lại: "Chờ một chút, ăn cơm xong rồi hẵng uống, bụng rỗng uống không tốt."

"Được."

Lương Vi lại bóc một viên kẹo, hỏi: "Cháu anh thế nào rồi?"

"Sáng nay hình như vẫn chưa ổn lắm, phải truyền nước mấy ngày nữa."

"Anh lấy xe đi làm, bọn họ đến bệnh viện bằng cách nào?"

"Đi xe buýt."

Lương Vi tựa lên bàn lưu ly: "Tối nay anh bảo với bọn họ, mai em lái xe đưa họ đi."

Lục Trầm Ngân: "Thật ra mẹ Tiểu Oánh rất sợ người lạ, có lẽ cô ấy sẽ không đồng ý. Không sao đâu, em không cần ——"

"Em muốn giúp đỡ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!