Biên tập: BộtLý Đại Cường cũng dậy sớm vì muốn tới chờ bày quầy bán hàng. Đêm qua bắt được rất nhiều cua, mùa thu đông là lúc chúng béo tốt nhất.
Ông ta nhét lưới ở cốp phía sau, ngước mắt đã thấy Lục Trầm Ngân nhưng cũng không nói chuyện.
Lục Trầm Ngân càng không muốn giải thích nhiều mà chỉ về phòng thay quần áo. Trên áo phông vẫn còn lưu lại hương vị triền miên của đêm qua, cẩn thận ngửi sẽ nhận ra đó là mùi hương của Lương Vi.
Cát Vân gõ cửa phòng anh, trong tay còn bưng lọ thủy tinh, bên trong là dưa muối.
Cô ấy nói: "Đưa cái này cho cô Lương giúp tôi đi."
Lục Trầm Ngân mặc áo khoác vào: "Sao lại muốn đưa cho cô ấy thứ này?"
"Cảm ơn cô ấy vì ngày hôm qua, nếu không nhờ cô ấy thì Tiểu Oánh không thể kịp thời tới bệnh viện được. Con người cô ấy rất tốt, thấy quần áo của tôi bị bẩn nên mua giúp tôi áo khoác mới, tôi muốn gửi tiền nhưng cô ấy nhất định không chịu. Tôi cũng không có đồ gì tốt cho cô ấy, chỉ có dưa này đã muối xong, giờ có thể ăn luôn, chỉ là chút tâm ý nhỏ thôi."
"Cô ấy mua quần áo cho cô?" Lục Trầm Ngân nhận lọ thủy tinh thì hơi giật mình.
Cát Vân gật đầu: "Cô ấy rất tốt, tối qua tôi đã kể chuyện này với cậu của cậu rồi." Cô ấy muốn nói lại thôi, tới cùng vẫn không nói gì.
Lục Trầm Ngân định tối về sẽ đem dưa muối cho Lương Vi.
Anh lái xe đưa Lý Đại Cường lên trấn trên, tiện thể đi ăn bát mì hoành thánh.
Lý Đại Cường khó chịu cả một đường, lúc gần đến trấn trên mới mở miệng: "Cháu tự cân nhắc cho tốt, đến cùng cô ta có phải người thích hợp hay không. Dù sao cậu cũng sẽ không đồng ý, có nghe cậu hay không là tùy cháu. Cậu cũng không phải bố mẹ cháu mà quản nhiều như vậy."
"Cậu, chuyện gì cháu cũng nghe theo cậu, chỉ có chuyện này là không được."
Lý Đại Cường: "Cậu cũng tùy cháu làm gì cũng được, chỉ có chuyện này là không được!"
"Lương Vi đã làm gì để cậu bực bội sao? Cô ấy tình nguyện ở bên cháu cũng không phải nhất thời xúc động."
Lý Đại Cường quanh co nửa ngày mới phun ra một câu: "Cô ta quá có tiền, kẻ có tiền đều không phải người tốt!"
Lý Đại Cường giơ tay lên nói: "Cậu cũng mặc kệ hai người, dù sao cuối năm hết hạn hợp đồng sẽ đi, cháu có theo cậu hay không cũng tùy."
Lục Trầm Ngân nhíu mày, không đáp lại ông ta.
Việc này khiến anh có chút dao động.
Lục Trầm Ngân dừng xe ở cửa siêu thị, anh giúp Lý Đại Cường chuyển đồ hải sản, sau đó vào tiệm mì hoành thánh kia ăn sáng. Lúc anh trở lại cũng là lúc siêu thị mở cửa.
Anh nghĩ tới tối qua không tránh thai thì hơi lo cho Lương Vi.
Sáng sớm, siêu thị vừa mở cửa cũng không có ai cả. Lục Trầm Ngân đứng ở quầy thu ngân nhìn một vòng, tiện tay cầm một hộp đồ ra tính tiền. Nhân viên thu ngân trông không có gì bất thường, anh lại cực kỳ không được tự nhiên.
Vội vàng tính tiền hộp đồ kia rồi nhét vào túi, anh ngồi trên xe tải chờ tới 7 giờ. 7 giờ tiệm thuốc mới mở cửa.
Trong lúc rảnh rỗi, Lục Trầm Ngân lật chiếc hộp nhỏ kia nhìn thử, anh xé mở vỏ bên ngoài rồi lấy một cái ra nhìn thử, trông như gói gia vị vậy.
Trên bao bì có ghi: Okatomo 003 Plantinum (1).
(1) Okamoto – top đầu nhãn hiệu bao cao su dai và siêu mỏng.
Đây là loại đắt tiền nhất trên kệ hàng, anh nghĩ đắt nhất có lẽ dùng sẽ tốt. Thứ dùng trên người Lương Vi vẫn nên đắt một chút thì tốt hơn.
Rất mau đã tới 7 giờ, nhìn gương chiếu hậu thấy người bán thuốc đã mở cửa, anh xuống xe.
Ông chủ còn chưa kịp thay áo blouse trắng đã nghe Lục Trầm Ngân nói: "Cho hộp thuốc tránh thai."
Ông chủ đang rửa tay: "Muốn loại nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!