Biên tập: BộtVừa lên gác, Lương Vi đã đi thẳng vào nhà vệ sinh rửa mặt. Luc Trầm Ngân vào phòng ngủ của cô. Vừa rồi đi gấp gáp, quần áo cô thay ra vẫn đang cuộn thành búi trên giường, anh treo từng món đồ vào tủ quần áo giúp cô.
Lương Vi nhìn bản thân trong gương trước bồn rửa mặt. Cô hung hăng nhìn mình chằm chằm, càng nhìn càng rối rắm.
—— "Mau cứu tôi… Mau cứu tôi…"
—— "Mấy người làm gì vậy! Có chứng cứ gì chứng minh là tôi làm!"
—— "Tôi tận mắt trông thấy!"
—— "Lương Vi! Mày nói bậy bạ gì đó!"
—— "Mọi người biết không, nó là con gái của người kia. Nghe nói mẹ nó cũng rất không biết xấu hổ, mấy ngày trước còn bị người ta đuổi tới tận cửa náo loạn một trận đấy."
—— "Con của kĩ nữ thì cũng làm kĩ nữ thôi, cho rằng chuyển trường thì người khác không biết chuyện trước kia của mày sao?"
—— "Lương Vi, ở lại bên anh, về sau sẽ không có ai dám nói em nửa câu."
Lương Vi cắn chặt răng, xương gò má căng cứng tới phát run. Cô cố kìm nén cảm xúc nhưng vừa mở vòi hoa sen thì tay đụng phải nước khiến vai cô không nhịn được mà run lên, nước lạnh lập tức khiến cô tỉnh táo lại.
Cô hất nước lạnh lên mặt, sau đó cả hô hấp cũng run rẩy. Bọt nước trắng xóa văng khắp nơi, bồn rửa mặt bằng sứ màu trắng cũng dính đầy bọt nước.
Những âm thanh này như ma quỷ cuốn lấy tâm trí khiến đầu cô đau như muốn nứt ra, những sắc mặt ghê ghiếc kia đều như muốn cắn xé người ta.
Đêm, an tĩnh khiến con người kinh hoảng.
Ánh đèn màu vàng nhạt nhưng lại khiến người ta hoa mắt ù tai mà không ấm áp chút nào.
Hai tay Lương Vi chống trên bồn rửa tay, giọt nước trượt xuống trên mặt cô, nước khiến lông mi của cô ướt nhẹp. Không biết có phải vì mắt bị dính nước không mà hốc mắt cô hơi đỏ lên.
Cô chậm rãi rũ mắt, ánh mắt dừng trên dòng nước chảy ào ào.
Dòng nước trôi tuột xuống đường ống sẽ không tràn ra ngoài.
Mọi thứ đều đã là quá khứ, rồi cũng sẽ tan biến thôi.
Lúc Lương Vi bước vào phòng ngủ, Lục Trầm Ngân đang ngồi ngẩn người bên giường.
Cô cởi áo khoác ra rồi tiện tay vắt sang một bên, bắt đầu thoa kem: "Anh đi tắm đi."
"Hả, ừ."
Lương Vi thoa mĩ phẩm xong thì thay áo ngủ, đột nhiên nhớ ra mình chưa thay băng vệ sinh nên cô mặc lại váy ngủ rồi đi tới nhà vệ sinh.
Lục Trầm Ngân không khóa cửa, anh đang tắm mà cả cửa thủy tinh cũng không hoàn toàn khép lại. Lương Vi mở ngăn kéo, lấy ra một miếng băng vệ sinh hàng ngày.
Lục Trầm Ngân nghe được tiếng động thì tưởng mình nghe nhầm, anh tiện tay kéo cửa thủy tinh ra thì thấy Lương Vi đang xoay người bóc miếng băng vệ sinh trên quần lót xuống, chuẩn bị dán miếng mới lên. Anh vội vàng kéo cửa lại, tắt vòi hoa sen.
Lương Vi: "Anh căng thẳng cái gì? Đâu phải chưa từng thấy." Trên miếng băng vệ sinh không có dấu vết màu đỏ mà chỉ có một đám dịch nhầy, đây là dấu vết thân mật còn lưu lại trước khi bọn họ đi bệnh viện.
Lục Trầm Ngân: "Em xong chưa?"
Lương Vi kéo quần lót lên, lấy khăn lông mới trong tủ ra: "Khăn lông em đặt trên nắp bồn cầu cho anh là mới."
Lúc Lục Trầm Ngân sấy khô tóc rồi trở lại phòng ngủ, Lương Vi đã cuộn người lại trong chăn như đã ngủ.
Anh tắt đèn, rón rén nằm xuống bên người cô.
Lương Vi: "Ôm em." Thanh âm của cô rất nhỏ, giống như nửa tỉnh nửa mê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!