Chương 30: Ít nhất đêm nay hãy ở bên em

Biên tập: Bột

Lục Trầm Ngân kể không nhanh không chậm, giọng điệu khi kể lại chuyện cũ rất bình ổn, chỉ có lúc nhắc tới việc Lục Quang Hải qua đời, ánh mắt anh mới có chút ngưng trọng. Ánh sáng trong hành lang ảm đạm cũng ngày một nặng nề, tựa như mặt mày của anh vậy.

Lương Vi nhìn đường viền ở góc tường vừa thẳng vừa mịn, nó như có thể cắt đứt sợi tơ mỏng, càng giống như cây trường kiếm sắc bén mà tàn nhẫn.

Chuyện xưa kết thúc, hai người đều trầm mặc hồi lâu.

Lương Vi liếm hàm trên, nói: "Câu nói kia là giả."

Tại nơi tịch mịch hẻo lánh, giọng cô càng có lực xuyên thấu.

Cô nói: "Câu nói chết cũng đáng kia."

Lục Trầm Ngân đưa tay lau mặt, sau đó hít vào một hơi thật sâu.

Lương Vi: "Lục Trầm Ngân, em không biết nên nói thế nào. Dù em có nói việc đó không phải lỗi của anh, anh cũng vẫn cảm thấy đó là lỗi của mình. Dù có làm thế nào cũng không gạt bỏ được cảm giác tội lỗi đó. Nhưng anh nên nhìn về phía trước, nhìn về phía trước…" Sau cùng cô lại như lẩm bẩm, không biết đang nói cho ai nghe.

Cô mấp máy môi nói: "Nhìn về phía trước."

Lục Trầm Ngân nặng nề "ừ" một tiếng.

Lương Vi nắm chặt áo khoác của anh: "Có từng hận bố anh không? Bây giờ còn hận không?"

"Ngày đó từng hận ông ấy. Anh biết không thể trách ông ấy vì mọi chuyện, anh biết tất cả. Nhưng anh rời đi 14 năm, ông ấy chưa từng gọi cho anh một cuộc điện thoại. Lúc sau anh từng trở về một lần, anh tới trước mộ của mẹ, tuy không gặp ông ấy nhưng cậu nói từng đưa số điện thoại của anh cho ông ấy. Về sau anh vẫn luôn chờ đợi. Bây giờ… anh muốn biết ông ấy sống có ổn không, mắt có bị di chứng gì không."

Anh từng oán từng hận, nhưng những thứ này đều phai nhạt theo thời gian. Cuối cùng chỉ còn lưu lại máu mủ tình thân.

"Vậy đã không oán không hận, thì vì sao không trở về gặp ông ấy."

Lục Trầm Ngân: "Không muốn về."

"Không có lí do gì cả."

Anh suy nghĩ thật lâu nhưng vẫn không nghĩ ra lí do.

Lương Vi nói: "Có phải anh không muốn đối mặt với việc em trai qua đời rồi không, anh đặt sự áy náy của mình trên đứa con của cậu, anh đây là đang chuộc tội."

Cô nói một lời trúng đích.

Lục Trầm Ngân quay đầu đi chỗ khác, vẫn tiếp tục tránh né.

Lương Vi đứng dậy đi đến trước mặt anh, bóng người đen kịt của cô phủ lên người anh, cô nói: "Nếu chuộc tội có thể khiến lòng anh dễ chịu hơn một chút, thì cứ như vậy đi…"

Những lời an ủi kia đều quá tốt đẹp, chỉ có chính mình mới biết rõ vì sao đến cùng vẫn không vượt qua được vết thương lòng ấy.

Lục Trầm Ngân ngẩng đầu nhìn cô, Lương Vi cũng đang nhìn anh chăm chú, đôi mắt sáng màu của cô lại tĩnh mịch vô cùng.

Cô chưa từng và cũng sẽ không dùng lời nói dễ nghe, từng câu từng chữ của cô luôn nói trúng tim đen. Cô dùng cách thức của mình để ra sức chống đỡ giúp anh.

Lương Vi nói: "Có từng kể những chuyện này với người khác không?"

Anh lắc đầu.

"Bây giờ kể với em có cảm thấy ổn hơn nhiều không?"

Lục Trầm Ngân nhàn nhạt cười: "Ừm."

Lương Vi cũng cười: "Thật ra anh không cần người an ủi, anh đã vượt qua được rồi, anh tự điều tiết rất tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!