Chương 3: Ngủ lại nhà một người đàn ông xa lạ thì an toàn?

Biên tập: Bột

Thành phố Nam không lớn, nhưng Lục Trầm Ngân lái xe từ nông thôn tới trạm tiêm phòng cũng phải mất hơn nửa tiếng.

Người tiêm trừ độc cho Lương Vi là một nữ bác sĩ trung niên, thoạt nhìn có chút quen mắt.

Cô ngồi ở mép giường, bác sĩ khử trùng và băng bó cho cô.

Bác sĩ nói đùa: "Con chó này cắn ghê thật đấy."

Lương Vi nói: "Phải, như thể tôi tranh thức ăn chó với nó vậy."

Lục Trầm Ngân đứng ở mép giường không nói một lời, chỉ nhìn Lương Vi.

Bác sĩ nói: "Tinh thần cô tốt thật, xem sắc mặt bạn trai cô kìa, nhất định đang rất lo lắng."

Hai người đều ngẩn ra, sau đó Lương Vi hơi mỉm cười, ngẩng đầu nhìn về phía Lục Trầm Ngân: "Cậu xụ mặt làm gì?"

Lục Trầm Ngân cúi đầu nói: "Lo lắng."

Lương Vi vỗ cánh tay anh: "Không phải lo lắng quá, tôi không lừa tiền của mấy người."

Anh nói: "Tôi không có ý đó…"

Bác sĩ thu cồn i

-ốt lại rồi rửa tay, nói: "Làm gì có bạn trai nào không lo cho bạn gái. Dáng dấp cô còn đẹp như vậy, bạn trai nhất định lại càng đau lòng. Yên tâm đi, sẽ không để lại sẹo."

Lục Trầm Ngân còn chưa nói ra câu "cô ấy không phải bạn gái tôi", bác sĩ đã cắt ngang, nói với Lương Vi: "Kéo váy xuống một chút."

Lục Trầm Ngân xoay người muốn đi ra ngoài, Lương Vi kéo cổ tay anh, vẻ mặt tự nhiên, nói: "Đừng đi, tôi bị sốc thuốc*, cậu đỡ tôi."

* [yùnzhēn] ở đây là sốc, choáng (sau khi tiêm thuốc)

Cổ tay anh truyền tới nhiệt độ cơ thể ấm áp của Lương Vi, dù bề ngoài trông khá tùy ý, nhưng bàn tay hơi run rẩy đã hoàn toàn bán đứng cô.

Anh nhìn vào mắt cô, nhếch môi trầm mặc một hồi, không bước đi nữa.

Lương Vi đứng trước mặt anh, cúi đầu kéo váy xuống để lộ một góc mông. Ngay sau đó mông chợt lạnh do bị bôi thuốc sát trùng lên, cả người cô dần căng thẳng, hai tay không tự chủ nắm lấy bả vai Lục Trầm Ngân. Hai bên cánh tay Lục Trầm Ngân cứng lại, bỗng nhiên không biết phải làm sao cho phải.

Trước kia lúc Tiểu Oánh đi tiêm cũng là anh ôm, nhưng hiện tại Lục Trầm Ngân lại không dám vươn tay.

Người trong ngực dùng sức sát lại gần anh, khi kim châm vào da thịt, Lương Vi đã hoàn toàn ôm chặt rồi chôn trong ngực Lục Trầm Ngân, cô đau đớn kêu lên một tiếng.

Lúc Lương Vi kêu thành tiếng, Lục Trầm Ngân lập tức vỗ vỗ lưng cô, động tác này cực kỳ nhẹ nhàng. Trong khi đó, anh vẫn nhìn trần nhà, không dám chuyển mắt nhìn loạn. Ngoài mùi thuốc sát trùng còn có hương thơm trên người Lương Vi quẩn quanh trong hơi thở của Lục Trầm Ngân.

Anh nhìn trần nhà trắng lóa, sau lại nhìn sang đèn huỳnh quang. Có một con côn trùng nhỏ bay tới bay lui như tìm chỗ đậu, nó muốn tới gần bóng đèn nóng bỏng kia nhưng lại không dám. Vì vậy nó cứ lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn, quanh quẩn mãi ở đó.

Lương Vi dựa thật sát vào anh.

Lục Trầm Ngân cố gắng an ủi cơ thể căng thẳng của cô, nói: "Không sao, sẽ xong ngay, chỉ như muỗi đốt thôi."

Mỗi lần Tiểu Oánh phải tiêm, anh cũng dỗ cô bé như vậy dù không có chút hiệu quả nào.

Cơ thể Lương Vi đột nhiên mềm nhũn, Lục Trầm Ngân vội vàng ôm lấy eo cô, giam cầm chặt chẽ trong ngực mình. Tiếng thở của cô ngày càng nặng nề.

"Vẫn ổn chứ?"

Lương Vi nhắm hai mắt, cổ họng không phát ra được âm thanh nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!