Biên tập: Bột
Một tháng sau đó, tính cách Lục Binh thay đổi không ít, tuy cả người gầy rộc đi nhưng vẫn không quên giám sát Lục trầm Ngân đi học thật tốt.
Sau khi Lý Phương qua đời, Lục Trầm Ngân tiếp tục đi học, Lục Binh lại bận rộn việc ở đồng. Thời gian như lại quay về quỹ đạo vốn có của nó.
Điểm khác nhau lớn nhất của đàn ông và phụ nữ là thái độ xử sự và phương pháp làm việc. Lục Binh vốn là người ít nói, cũng tương đối sơ ý, không giống như Lý Phương, bà có thể xử lý hết mọi chuyện mà vẫn chăm lo cho con học tập thật tốt.
Dường như hai bố con bọn họ không trao đổi gì với nhau, cũng không tìm được chủ đề chung để nói.
Lúc ăn cơm tối, Lục Binh sẽ ngẫu nhiên hỏi cậu gần đây đi học có hiểu không, Lục Trầm Ngân gật đầu thì Lục Binh tin ngay.
Thật ra trong khoảng thời gian đó, thành tích của Lục Trầm Ngân cực kỳ không tốt. Cậu không có cách nào để tập trung khi ở trên lớp, cũng không có tâm trạng làm bài tập. Cô giáo tìm cậu nói chuyện không chỉ một lần, cậu cũng nói rõ sự thật, hi vọng cô không báo lại với phụ huynh, cậu chỉ cần một khoảng thời gian mà thôi.
Mẹ hi vọng cậu học giỏi, như vậy cậu nhất định sẽ cố gắng học giỏi.
Lục Binh dựa vào việc bán dưa hấu để kiếm chút tiền, nhưng nếu so với những gia đình khác trong thôn thì gia đình họ nghèo rớt mùng tơi. Một người lớn dựa vào trồng trọt để nuôi thêm một đứa trẻ thì có chút hao tâm tốn sức.
Cuối Đông, Lục Binh bắt đầu thích rượu, ông thường uống tới mặt mũi đỏ bừng, mùi rượu ngập trời. Nhưng may rằng ông không uống tới mức say khướt, có điều khi uống vào sẽ thích lải nhải, thích lôi Lục Trầm Ngân ra càm ràm cả ngày, mượn rượu để nói ra những chuyện ngày thường cất giấu trong lòng.
Ông nói: "Con trai à, việc bố có thể giúp con chỉ là cho con học phí thôi."
"Tự bản thân con phải cố gắng, cả đời mẹ con đều trông mong con có tiền đồ. Về sau nếu giống chúng ta, đời này con sẽ phải chịu uất ức."
"Con nói xem rốt cuộc con người sống vì điều gì…"
Rốt cuộc con người sống vì điều gì.
Tới bây giờ, Lục Trầm Ngân vẫn không nghĩ thông được câu nói này.
Mùa thu một năm sau khi Lý Phương qua đời, Lục Binh mang một người phụ nữ chừng 35 tuổi, dáng người hơi mập trở về.
Người phụ nữ kia còn dắt theo một bé gái khoảng 4 – 5 tuổi.
Lục Binh để người phụ nữ kia vào nhà, quay đầu kéo Lục Trầm Ngân vào trong phòng ông để nói chuyện.
Lục Binh nói: "Mẹ con ra đi, bố sống một mình cũng vất vả, cũng nên có người bầu bạn. Chồng trước của dì Hứa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, con người cô ấy rất tốt, bố định sống chung với cô ấy. Bé gái bên ngoài là con gái dì Hứa, mới được 4 tuổi rưỡi, sau này đó sẽ là em gái con."
Hai tay rũ xuống bên người của Lục Trầm Ngân dần nắm thành quyền, cậu cố kìm nén bực bội nhìn bố mình.
Lục Binh đưa tay vỗ vỗ vai cậu: "Bố biết con không vui, nhưng bố sống một mình thật sự rất mệt mỏi. Cuộc sống nhiều việc cần phải lo toan như vậy, quá mệt mỏi."
"Vậy con không đi học nữa, con giúp bố làm việc."
"Con nói vớ vẩn gì vậy! Bố kiếm tiền là để con đi học!"
"Nhưng con không muốn bà ta làm mẹ con!"
"Cô ấy không phải mẹ con, bố cũng không bắt con nhận, gọi một tiếng dì là được rồi."
Lục Trầm Ngân đẩy Lục Binh rồi ra ngoài.
Cậu trốn ở gò núi sau rừng trúc khóc một trận thật lớn.
Năm thứ hai, người phụ nữ kia sinh được một bé trai, lấy tên là: Lục Quang Hải.
Dù Lục Trầm Ngân không có cảm tình gì với người phụ nữ kia, nhưng cũng không quá bài xích. Sống chung hơn một năm nay, bà ta chưa từng làm khó cậu, tuy không tính là thân thiết nhưng cũng khách khách khí khí.
Năm 2007, cậu học lớp 10, Lục Binh ra ngoài làm việc bị cốt thép đâm trúng mắt phải, ông được đưa đến bệnh viện gấp, lần này nằm viện cần chăm sóc cũng là hơn nửa năm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!