Biên tập: Bột
Huyện Ngân, năm 2000.
Năm 1998, điện thoại vừa mới bắt đầu phổ cập, đối với vùng nông thôn lạc hậu thì điện thoại vẫn là một món đồ thần kì. Năm 2000, huyện Ngân vẫn lạc hậu như cũ, chỉ có vài gia đình dùng bếp ga.
Cách chân núi ở đó không xa có một thôn nhỏ ẩn sâu, nhìn từ xa giống như tranh sơn thủy.
Gần tới giờ ăn cơm trưa, Lục Trầm Ngân thái đồ ăn, sau đó dịch chuyển ghế đẩu, đứng ở trên cầm xẻng xào rau trong nồi. Cậu đổ dầu hạt cải với hương thơm mộc mạc nhà làm vào, dầu gặp nước phát ra tiếng nổ tí tách, phía trên bếp lò còn có làn khói trắng nhè nhẹ, nhưng rất nhanh sau đó khói đã tản ra.
Lục Trầm Ngân thêm muối và bột ngọt, lượng cho vào rất chuẩn xác.
Đảo qua mấy lần, đợi rau mềm xuống xong cậu mới đổ thêm nước rồi đậy nắp nồi lên, sau đó nhảy từ ghế đẩu xuống, lấy rơm ra cho thêm vào bếp lò.
Cậu đứng chống cằm nhìn ra cửa sân, con đường khô cứng ngoài kia không có một bóng người.
Mùa xuân vẫn còn hơi lạnh, cỏ non ven đường mang màu xanh biếc, ánh nắng ôn hòa mà an yên khiến lòng người tĩnh lặng.
Cậu căn thời gian thật chuẩn rồi sắp đồ ăn và bát đũa, nhưng nhìn đồng hồ đã 12 rưỡi mà bố mẹ còn chưa về.
Lục Binh và Lý Phương đều là người trung thực nhưng không được đi học, thu nhập một năm chỉ có thể dựa vào trồng trọt. Mùa xuân là mùa gieo hạt, mỗi ngày họ đều vội vã từ sáng đến tối. Bình thường sau lúc tan học hay cuối tuần, Lục Trầm Ngân đều tới giúp đỡ, cơm trưa cậu cũng sẽ nấu trước giống hôm nay.
Đồ ăn đã lạnh, Lục Binh và Lý Phương vẫn chưa trở về. Lục Trầm Ngân thấy kì lạ nên khóa cửa, chạy ra ruộng tìm người.
Vừa đi đến ven đồng ruộng đã thấy có rất nhiều người vây quanh, Lục Trầm Ngân nhanh chân chen vào đám người.
"Mẹ ơi!"
Lý Phương đang ngồi dưới đất, nghiêng người dựa vào ngực Lục Binh, găng tay trên tay vẫn chưa cởi ra, đôi môi bà tái nhợt như tuyệt đọng nứt nẻ.
Lý Phương hơi mở mắt, cật lực giơ tay lên, nói khẽ: "Mẹ không sao…"
Lục Binh hỏi: "Bây giờ đã khá hơn chút nào chưa? Có thể đứng lên không?"
Lý Phương: "Ừ… Em ngồi đây một chút, anh đi lấy cuốc về đây, về nhà thôi."
Lục Trầm Ngân vừa nóng nảy lại vừa đau lòng: "Bố đỡ mẹ đi, để con đi lấy, mau đưa mẹ về nghỉ!"
Lục Binh đỡ Lý Phương trở về, trên đường Lục Trầm Ngân không ngừng hỏi có vấn đề gì sao, đã tốt hơn nhiều chưa.
Đợi Lý Phương nằm trên giường, cậu mới nhỏ giọng hỏi Lục Binh: "Mẹ bị sao vậy ạ?"
Lục Binh rót nước uống: "Không biết, đột nhiên ngất xỉu, có lẽ quá lao lực."
"Vậy buổi chiều con ra làm, để mẹ ngủ một giấc."
Lục Binh "ừ" một tiếng rồi rửa tay ra ăn cơm.
Lần thứ hai Lý Phương bị ngất xỉu là lúc bà đang quét rác trong sân, Lục Trầm Ngân vừa tan học về thì trông thấy.
Lục Binh vội vàng dùng xe ba gác đưa Lý Phương đến bệnh viện ở trấn trên.
Lý Phương mơ mơ màng màng tỉnh lại vẫn lẩm bẩm đừng đi bệnh viện, nói là lãng phí tiền.
Cũng may hai người kiên trì, thực hiện một loạt các loại kiểm tra xong thì chờ bác sĩ phát kết quả.
Lục Trầm Ngân ngồi một chút rồi lại đứng lên, cả người nôn nóng bất an.
Thân thể Lý Phương vốn không tốt, trước kia còn phải phẫu thuật vì tai nạn xe cộ nên càng tổn thương lớn hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!