Biên tập: Bột
Cát Vân gọi điện thoại tới cắt ngang việc hôn môi của bọn họ, Lương Vi ra hiệu cho anh đi nghe điện thoại, còn cô tiếp tục thoa kem.
Cát Vân lo lắng nói: "Tiểu Oánh phát sốt, vừa rồi còn nôn mửa không ngừng. Cậu đang ở đâu? Mau về đi, gọi điện thoại cho cậu của cậu mà không được, bây giờ phải làm sao đây!"
Tim Lục Trầm Ngân như bị siết chặt: "Phát sốt? Tôi về bây giờ đây." Anh cúp điện thoại xong, sắc mặt rất kém.
Lục Trầm Ngân chỉ thấy đầu óc mình ong ong lên.
Đầu anh không ngừng tưởng tượng tới hình ảnh Lục Quang Hải nằm trong quan tài, năm đó Lục Quang Hải chỉ mới 8 tuổi.
Lương Vi quay đầu thì thấy sắc mặt anh không thích hợp, cô nhẹ nhàng cầm chặt tay anh, hỏi: "Ai phát sốt?"
Lúc đối diện với ánh mắt của Lương Vi, cảm xúc trong anh mới dần lắng xuống.
"Tiểu Oánh lên cơn sốt, anh phải đưa con bé đi bệnh viện. Anh đi trước đây."
"Được, mau đi đi."
Lục Trầm Ngân vừa đi cầu thang xuống dưới lầu thì phát hiện xe của anh bị cậu lái đi mất, anh nhanh chóng trở lại căn phòng: "Lương Vi, xe anh không có ở đây, có thể —— "
Anh còn chưa nói hết câu, đã nghe thấy Lương Vi đáp: "Được." Rất thẳng thắn.
Lúc hai người chạy đến, Cát Vân đang ôm Lý Oánh rồi lau miệng cho cô bé. Buổi tối cô bé không ăn cơm, sau đó còn nôn mửa không ngừng nên nôn hết cả cả mật xanh mật vàng trong dạ dày ra, giờ đây sắc mặt bé đã tái nhợt.
Lương Vi: "Mọi người chuẩn bị một chút, tôi lái xe ra giao lộ."
Cát Vân nhìn Lương Vi vài lần, nói với Lục Trầm Ngân: "Cậu đi lấy hai cái khăn mặt và tấm chăn nhỏ lại đây, đừng quên phiếu chữa bệnh, cả giấy chứng nhận nữa, tất cả đều để ở ngăn kéo tủ thứ hai."
"Được." Lục Trầm Ngân sờ trán của Lý Oánh rồi xoay người vào nhà.
Cát Vân nhìn bộ dạng khó chịu của con gái thì mi tâm không thể buông lỏng.
Lục Trầm Ngân nhanh chóng thu thập xong đồ đạc, nói với Cát Vân: "Để tôi ôm con bé, dù sao lớn rồi cũng nặng hơn."
Đúng là tay Cát Vân đã có chút tê dại: "Cẩn thận, đừng đè vào bụng con bé."
Lý Oánh xịu miệng, yếu ớt nói: "Anh ơi, em váng đầu…"
"Bị ốm nên váng đầu, chúng ta tới bệnh viện gặp bác sĩ."
Lý Oánh nghĩ đến việc phải tiêm nên hơi bài xích, bàn tay nhỏ níu lấy quần áo của Lục Trầm Ngân, níu níu một chút nhưng không có sức nên đành buông thõng xuống, yên lặng để Lục Trầm Ngân ôm.
Xe của Lương Vi đỗ ở giao lộ, Lục Trầm Ngân bước nhanh qua đó, Cát Vân cũng theo sát phía sau.
Lương Vi giúp anh mở cửa xe: "Trong xe em không có đồ, cứ ngồi thoải mái."
Cát Vân đứng sau lưng Lương Vi, cô ấy nhìn chiếc xe thể thao màu đỏ thì có chút không biết phải làm sao.
Lương Vi: "Không vào sao?"
"À được." Cát Vân cầm theo một túi đồ, dè dặt ngồi vào trong xe.
Xe chạy ra khỏi trấn, Lục Trầm Ngân vững vàng ôm Lý Oánh, mắt nhìn Lương Vi đang lái xe: "Không cần chỉ đường sao? Em biết đường à?"
Lương Vi: "…"
Lương Vi lẩm bẩm: "Muốn đi bệnh viện nào, bệnh viện trung tâm hay bệnh viện nhân dân?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!