Biên tập: Bột
Anh tự tay kéo khóa lên, cũng tự tay kéo khóa xuống.
Váy tuột đến bên chân bị Lương Vi đá sang một bên, cô tự nhiên mà trần trụi hôn môi với anh.
Bàn tay của Lục Trầm Ngân rất rộng, bên trong mang theo hơi lạnh, xúc cảm ma sát thô ráp lướt mỗi nơi đều khiến Lương Vi có cảm giác.
Một tay anh nắm chặt ngực của Lương Vi, cảm xúc mềm mại khiến máu huyết của anh như muốn phun trào.
Lúc đầu chạm vào cơ thể Lương Vi, anh giống như đứa nhóc vắt mũi chưa sạch không hay biết gì, chỉ biết hướng vào trong, mà tất cả mọi động tác đều rất thô lỗ. Nhưng dường như trời sinh đàn ông đều có cảm giác đặc thù với phương diện này, vì vậy họ học được rất nhanh, hơn nữa còn không thầy tự hiểu.
Lương Vi chưa từng dạy anh vuốt ve hay hôn môi thế nào để cô thấy thoải mái.
Ánh trăng sáng ngời chiếu rọi vào cửa sổ sát đất khiến hai thân hình quấn lấy nhau nhiễm thêm một màu mềm mại.
Rèm cửa ở cửa sổ sát đất chưa kéo lên toàn bộ, trước biệt thự của Lương Vi là đồng ruộng bao la, cách mấy ngàn mét mới có một cái thôn khác, vì vậy không cần lo bị nhìn trộm.
Hơi ấm của điều hòa rất ấm áp, thân thể Lục Trầm Ngân lại càng nóng hổi. Cùng lúc đó, anh cũng không vừa lòng với thực tại.
Lục Trầm Ngân cúi đầu đòi hỏi, đồng thời cũng từng bước ép sát vào Lương Vi.
Lương Vi hơi thiếu dưỡng khí, cô đẩy vai anh ra nhưng anh lại hôn càng mãnh liệt, phiến môi cô bắt đầu hơi tê dại.
Lương Vi không chịu nổi lực này, thân thể cô không tự chủ mà ngửa ra phía sau một chút. Mỗi lần cô lui về phía sau một bước, anh lại tiến lên phía trước một bước, không có ý định buông tha cho cô.
Lùi lại tới đường cùng, cô bị anh đỡ lên tì vào tủ quần áo. Lưng Lương Vi dán lên bề mặt lành lạnh của tủ quần áo, cô bỗng hơi co lại, Lục Trầm Ngân thừa dịp cô thả lỏng thì nắm lấy cổ tay cô rồi đặt lên tủ quần áo.
Anh dính vào người Lương Vi, chiếm đoạt như cuồng phong.
"Lục… Ưm…"
Không cho cô khoảng trống để thở dốc.
Dường như gió bên ngoài bắt đầu nổi lên, tiếng gió luồn qua khe hở của cửa sổ như đang nhạo báng hơi thở nồng đậm lúc hôn môi kịch liệt của bọn họ.
Sắc mặt Lương Vi hiện lên sắc hồng nhàn nhạt, cô mở mắt ra nhìn khuôn mặt sát gần trong gang tấc. Anh hôn tới mức quên mình mà thâm nhập, đôi mắt nhắm chặt kèm theo hàng mi nhẹ nhàng lay động. Kỹ thuật hôn môi của anh chưa thể nói là thành thục, nhưng lại mang theo tính chiếm hữu và chinh phục trời sinh của đàn ông.
Cũng không biết đột nhiên anh điên cuồng cái gì.
Cứ vội vàng và không dứt như vậy, giống như một giây sau cô đã rời khỏi nơi đây.
Lục Trầm Ngân bỗng nhiên buông môi cô ra, đối mặt một lát rồi hôn lên cổ cô, hôn từ xương quai xanh lên tới vành tai. Lương Vi nhẹ nhàng nhắm mắt lại, để mặc anh càn quấy.
Anh nâng đầu gối phải lên, thúc vào giữa hai chân cô.
Vì bà dì sắp đi nên Lương Vi chỉ dùng băng vệ sinh hằng ngày, loại này chỉ là một lớp đệm mỏng manh như có như không.
Vốn vì anh mà trong lòng dấy lên ngọn lửa, lại vì bà dì mà không được thoải mái, Lương Vi như muốn điên rồi. Lúc này lại bị anh thúc lên một cái không nặng không nhẹ nhưng mang khoái cảm trí mạng, lúc này đầu óc cô như trống rỗng.
"Ưm…" Cô không nhịn được rên rỉ thành tiếng.
Lục Trầm Ngân vẫn chưa buông chân xuống, thấy cô có phản ứng thì lại tiếp tục thúc lên.
"Lục Trầm Ngân!" Lương Vi cắn răng. Hai tay cô bị anh giữ lấy nên không làm gì được, chỉ có thể mặc anh chi phối.
Anh không trả lời cô, chỉ tự mình liếm môi, đầu lưỡi nhẹ nhàng đảo qua từng tấc da thịt mẫn cảm của cô, Lương Vi không khỏi run rẩy vì hành động này.
Anh di chuyển mấy lần ở giữa chân cô rồi rời đi, Lương Vi đột nhiên cảm thấy trống rỗng nên không tự chủ mà đi tìm thứ có thể khiến mình thấy thoải mái. Cô kẹp lấy đùi anh, khát vọng anh lặp lại một lần nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!