Biên tập: Bột
Lục Trầm Ngân thật ra là người rất cố chấp, dù cô trêu chọc anh tới mức muốn ngừng mà không được, nhưng anh vẫn kiên trì không muốn qua đêm ở nhà cô.
Buổi đêm trở về từ KTV là như vậy, mấy ngày sau đó cũng tương tự.
Lương Vi nằm trên giường, rúc trong ổ chăn, thấy tin nhắn chuyển phát nhanh thì nhắn tin cho Lục Trầm Ngân, nhờ anh giúp mang món đồ tới.
Cô bỗng bật cười.
Có bạn trai làm chuyển phát nhanh thật ra lại rất tiện.
Mười phút sau Lục Trầm Ngân mới trả lời: Bụng còn đau không?
Đêm từ KTV trở về, cô định cùng anh củi khô bốc lửa, không ngờ bà dì lại tới chơi.
Dường như anh cũng nửa biết nửa không với chuyện đó, phản ứng đầu tiên là: "Em đau không?"
Thật ra Lương Vi không đau, chỉ cảm thấy phản ứng của anh rất thú vị, vì thế gật đầu nói đau.
Đến bây giờ đã là ngày bị thứ 4, cách mấy tiếng anh sẽ hỏi cô có đau không.
Lương Vi trả lời tin nhắn: Không đau.
Cô lật qua lật lại món đồ, đây là chiếc váy cô mới mua được vào mấy hôm trước.
Lương Vi nghĩ tới quân áo thường ngày của Lục Trầm Ngân, tuy rất sạch sẽ nhưng lại hơi cũ.
Nam Thành vào thu sẽ lạnh rất nhanh, gần đây nhiệt độ ngày đêm chênh lệch rất lớn.
Cô tìm áo khoác nam thì có chút không nghĩ ra.
Đây là lần đầu cô mua quần áo cho đàn ông, lại không biết Lục Trầm Ngân thích phong cách gì.
Vóc dáng của Lục Trầm Ngân rất đẹp, mặt cũng ưa nhìn. Lương Vi nghĩ tới thân thể của anh thì nhướng mày cười, chọn chiếc áo khoác lông mỏng màu đen kèm mũ.
Nằm tới 5 rưỡi chiều, cô xuống giường nấu cơm, có lẽ lúc ăn cơm tối xong cũng vừa lúc anh sang đây.
"Có người ở nhà không?"
Lương Vi vừa cắt hành xong, cô nghe tiếng thì ngó ra phía cửa nhìn thử, ngoài cửa có một bóng người, cô đi ra mở cửa.
Bà bác kia đưa phong thư cho Lương Vi: "Đây là hóa đơn tiền điện nước tháng trước."
"Được, cảm ơn." Lương Vi nhận rồi nhìn xem, lúc ngước mắt lên lại đối diện với ánh mắt dò xét vào trong phòng của bà bác, không biết bà ta đang nhìn cái gì.
Lương Vi: "Còn việc gì sao?"
Bà bác cười vài tiếng: "Không có gì, không có gì." Sau đó cong lưng chậm rãi đi vào màn đêm.
Ánh mắt của Lương Vi vẫn luôn dõi theo bà ta, tới khi không nhìn thấy gì nữa.
Xe tải của Lục Trầm Ngân tiến vào từ giao lộ, ánh đèn chiếu thẳng vào sân nhà Lương Vi.
Lương Vi đứng ở cổng nhìn qua chỗ anh, nhìn anh tắt đèn, tắt máy rồi xuống xe.
Lục Trầm Ngân cũng thấy cô, bước chân của anh hơi dừng lại một chút rồi lập tức đi vào nhà.
"Tiểu Oánh đâu?" Lục Trầm Ngân vừa rửa tay vừa hỏi Cát Vân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!