Biên tập: Bột
"Anh ơi! Ăn cơm thôi!" Lý Oánh chạy từ trong nhà ra đón anh.
Lục Trầm Ngân nhìn về phía sân nhà Lương Vi, ở đó đèn đuốc sáng trưng, dường như còn có rất nhiều người. Anh cũng nhìn thấy Lương Vi, cô đang ngồi nói chuyện với một người đàn ông bên cạnh vỉ nướng.
"Anh ơi." Lý Oánh kéo góc áo anh.
Anh lấy lại tinh thần, cầm tay Lý Oánh đi vào phòng.
"Cậu đâu?" Lục Trầm Ngân vừa đổi giày vừa hỏi.
Lý Oánh nằm nhoài ra bàn vẽ tranh, Cát Vân đảo đũa xào đồ ăn, sau đó đậy nắp nồi lên, nói: "Ở trong nhà, không biết bị làm sao mà mặt mày hốt hoảng. Có hỏi ông ấy cũng không nói."
Lục Trầm Ngân nhíu mày, đi vào nhà tìm Lý Đại Cường.
Trong phòng rất tối, anh bật đèn thì thấy Lý Đại Cường đang ngồi cúi đầu trên giường. Lý Đại Cường bị ánh sáng chiếu đến thì giật thót, thấy người tới là Lục Trầm Ngân mới nhẹ nhàng thở ra.
"Cậu, có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Tiền vẫn chưa…?"
Lông mày Lý Đại Cường xoắn chặt lại, sau đó lại xua tay nói không có việc gì.
Lục Trầm Ngân thở dài: "Cậu nói thật cho cháu biết đi, số tiền kia từ đâu mà có? Ông bà ngoại cho? Sao bọn họ lại tình nguyện đưa tiền cho cậu?"
"Là hỏi xin bọn họ, cậu nói đang nợ người khác tiền chữa trị rồi kể rõ mọi chuyện một chút, hai cụ liền cho tiền. Cậu cũng không thể lại đi vay tiếp, hơn nữa, chuyện này cũng không trách cậu được."
Đúng vậy, chuyện này cũng không thể trách ông ta được.
Lục Trầm Ngân đưa thuốc lá lên, nói: "Tuyệt đối đừng hỏi vay những người kia, càng vay càng nợ. Cậu, cũng đừng đi đánh cược, cậu thấy ai phát tài vì đánh bạc chưa?"
Lý Đại Cường thở ra, bế tắc mà gật đầu.
Lục Trầm Ngân: "Nếu rời khỏi nơi này thì định đi đâu?"
"Đổi thành phố, tìm một công việc. Định kiếm chút tiền đã rồi lại tính tiếp."
Lục Trầm Ngân hút một hơi thuốc lá, tựa trên tủ quần áo cũ: "Như vậy cũng tốt, không thể lại làm ăn lỗ vốn nữa. Tiểu Oánh càng lúc càng lớn, về sau chi tiêu sẽ nhiều hơn. Cả Lị Lị ở bên kia nữa, dù sao cũng phải có trách nhiệm với con bé một chút."
Lý Đại Cường thở dài thườn thượt: "Mẹ nó, cả đời này đều khốn khổ vì tiền."
"Ăn tết xong Lị Lị 16 tuổi rồi, sau đó sẽ thi cấp ba. Cậu cho con bé nhiều tiền một chút, con bé một thân một mình ở kí túc xá trường…" Ngay lúc đó, Lục Trầm Ngân không thể nghĩ ra được từ gì.
"Cậu biết, đứa nhỏ này phải chịu khổ rồi."
Lý Lị là con của Lý Đại Cường và vợ trước, cô bé này không được ai chăm sóc, quanh năm suốt tháng đều ở trong kí túc xá của trường.
Lục Trầm Ngân: "Cậu, có thể cháu —— "
Anh còn chưa dứt câu đã bị chuông điện thoại cắt ngang.
Lục Trầm Ngân nhìn điện thoại gọi đến, bỏ thuốc lá xuống, sau đó vào phòng mình nghe điện thoại.
Lương Vi nói ở đầu điện thoại bên kia: "Anh ăn cơm chưa? Muốn qua đây cùng ăn chút gì không? Vẫn là mấy người lần trước, tới chơi một chút đi."
Lục Trầm Ngân dập thuốc lá, nói thật nhỏ: "Không được, mọi người cứ chơi là được rồi."
"Nhưng em muốn gặp anh."
"Giữa trưa chúng ta đã gặp nhau rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!