Biên tập: Bột
Lục Trầm Ngân chờ rất lâu nhưng cũng không đợi được Lý Đại Cường, vì vậy anh dứt khoát đi ngủ.
Sáng hôm sau trông thấy Lý Đại Cường, câu đầu tiên anh hỏi là: "Cậu định rời khỏi nơi này?"
Dường như đêm qua Lý Đại Cường ngủ không ngon, ông ta xoa xoa cổ rồi gật đầu.
"Sao đột nhiên lại quyết định như vậy?"
"Không phải cháu khuyên cậu đi nơi khác sao, trồng trọt đã không kiếm được tiền thì đi tìm việc khác cũng được. Đợi đầu tháng hết hợp đồng thì dọn đi."
Lục Trầm Ngân im lặng múc đồ ăn.
Lý Đại Cường nhíu mày, nói: "Có phải cháu thành đôi với cô gái kia không?"
Tay Lục Trầm Ngân run lên một cái, cháo suýt chút nữa bắn ra ngoài.
Lý Đại Cường nói: "Chúng ta không thể trêu vào loại người đó đâu. Đừng động lòng, biết không?"
"Con người cô ấy rất tốt."
Lý Đại Cường đang lau mặt, nghe được lời này thì hung hăng ném khăn mặt vào chậu: "Không thể chọc vào, cháu có hiểu không! Cháu không nhìn ra người đàn ông ngày đó đến tìm cô ta có thân phận thế nào sao? Người như bọn họ sẽ để ý loại người như chúng ta?"
Người đàn ông kia.
Lục Trầm Ngân hít sâu một hơi, không tranh luận với Lý Đại Cường nữa.
Người đàn ông kia là ai, vì sao lại đến tìm Lương Vi.
Anh không muốn biết tất cả những việc này.
Cô không đề cập đến, chứng tỏ đó chỉ là người không quan trọng. Huống hồ, bạn bè trong vòng tròn cuộc sống của cô đều là người như vậy.
Anh và cô đến với nhau nhất định sẽ bị chỉ trích, nhất định sẽ phải đi trên một con đường dài.
Lúc Lục Trầm Ngân lái xe rời đi, biệt thự của Lương Vi rất yên tĩnh. Anh đoán cô vẫn còn đang ngủ.
Lúc Lương Vi tỉnh dậy, mặt trời đã chiếu tới mông. Cô nằm mà ngẩn người.
Có thể đã quá lâu không sinh hoạt tình dục, hôm qua lại vừa cùng anh như vậy nên buổi đêm cô đã mộng xuân.
Cô nghĩ lại giấc mơ đó mà cả người vẫn nóng lên như cũ.
Lương Vi đi tắm xong thì nhắn tin cho Lục Trầm Ngân, tin nhắn chỉ có ba chữ ngắn gọn: Đang làm gì?
Lục Trầm Ngân: Chuyển phát nhanh.
Lương Vi: Lát nữa em tới tìm anh đi ăn cơm.
Lục Trầm Ngân: Được.
Lương Vi vứt điện thoại xuống, đi trang điểm.
…
Lương Vi gọi xong món ở cửa hàng mì hoành thánh kia rồi chờ anh, trong tiệm vẫn đông người như cũ, bởi hiện tại là giờ ăn cơm.
Trương Linh Linh thấy trên bàn có ba bát mì hoành thánh thì hơi giật mình, không thể tưởng tượng mà hỏi lại: "Đây là gọi cho tôi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!