Biên tập: Bột
Mùi trứng khét nồng đậm.
Lục Trầm Ngân tắt bếp, vứt trứng gà vào thùng rác. Mì trên bàn bốc hơi nghi ngút, thơm tới nức mũi nhưng anh lại không muốn ăn chút nào.
Anh nói: "Không cách xa được."
Lương Vi: "Vậy thì đừng rời khỏi em."
"Có ý gì?"
"Chúng ta ở bên nhau."
Lục Trầm Ngân không thể tưởng tượng được mà nhìn cô, anh khẩn trương tới hơi run lên.
Anh nói: "Vì sao?"
Lương Vi thấy buồn cười: "Cái gì mà vì sao?"
Anh rũ mắt xuống, có vẻ không được tự tin: "Tôi không tốt." Giọng nói thật nặng nề.
"Anh có chỗ nào không tốt?"
"Tôi không có gì cả."
Lương Vi nói: "Em không muốn cái gì ở anh hết."
"Nhưng tôi là đàn ông." Là đàn ông nên phải gánh vác hết thảy.
"Vậy anh muốn cho em thứ gì?"
Lục Trầm Ngân nghẹn lời.
Anh cũng không trả lời được anh muốn cho Lương Vi thứ gì.
Lương Vi giúp anh bê mì tới trên bàn ăn, anh đi theo phía sau.
Lương Vi nói: "Ngồi xuống ăn đi." Cô bắt đầu gỡ khăn ra lau tóc.
Lục Trầm Ngân ăn hai miếng, không nhịn được lại ngẩng đầu hỏi: "Vì sao lại muốn ở bên tôi."
Lương Vi cười cười: "Người anh đẹp."
"…"
Lương Vi đứng dậy cầm xúc xích tới cho anh, vừa đi vừa nói: "Em không thiếu gì, cũng không muốn có được gì từ chỗ anh. Chỉ cần vui vui vẻ vẻ yêu nhau, yêu rồi sau đó chúng ta kết hôn."
"Khụ khụ khụ khụ ——" Anh bị sặc nước mì.
Lương Vi đẩy xúc xích tới trước mặt anh, giúp anh vỗ lưng: "Em từng nói chưa? Không lấy kết hôn làm mục đích yêu đương thì đều là đùa giỡn lưu manh. Em không đùa giỡn lưu manh với anh."
"Em thực sự nghĩ kĩ rồi?"
"Ừ, nghĩ kĩ rồi."
Anh trầm mặc.
Bỗng nhiên Lục Trầm Ngân đứng lên, chân ghế ma sát với sàn nhà phát ra âm thanh chói tai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!