Chương 20: Phải. Tôi thích em, nên muốn cách xa em một chút

Biên tập: Bột

Tay Lương Vi dần dần vờn quanh eo của Lục Trầm Ngân, không cho anh cự tuyệt.

Bóng đêm dày đặc, nhà kho nhỏ hẹp ngập tràn hương vị mập mờ.

Cô ngửa đầu mà vẫn không cao tới môi anh, Lương Vi có chút ảo não, đáng ra cô nên đi giày cao gót mới đúng.

Lục Trầm Ngân hiền như cục đất, anh hô hấp thật cẩn thận.

Hai tay Lương Vi ôm lấy eo anh, nhướng mày nhỏ giọng nói: "Cậu cúi xuống một chút."

Phần eo của Lục Trầm Ngân không có chút thịt thừa, cực kỳ rắn chắc.

Ánh mắt Lương Vi chậm rãi rũ xuống, cuối cùng lưu lại trên môi anh, hơi thở hoàn toàn vây lấy cằm anh.

Anh bất động.

Lương Vi nhìn chằm chằm vào mắt anh, dụ dỗ: "Không muốn?"

Đôi mắt anh đen thẫm không nhìn thấy đáy, trong con người chỉ hiện ra bóng dáng nhàn nhạt của cô, chỉ có cô mà thôi.

Bỗng nhiên, Lục Trầm Ngân chế trụ đầu cô, kéo Lương Vi vào trong ngực mình. Cánh tay anh nắm chặt lấy bả vai Lương Vi, rơi xuống chính là một nụ hôn sâu.

Anh không biết hôn môi, nụ hôn này mang vẻ ngây ngô mà lỗ mãng, sốt ruột muốn công thành đoạt tấc.

Lương Vi chậm rãi xoa nhẹ lưng anh, cô đánh nhẹ hai lần, nỉ non không rõ giữa màn miệng lưỡi giao hòa: "Cậu nhẹ một chút."

Cánh môi cô đều như bị cắn nát rồi.

Thân thể căng cứng của Lục Trầm Ngân dần thả lỏng, cũng không còn điên cuồng chiếm hữu nữa. Anh chậm rãi thỏa thích mút môi cô, trong miệng đều là vị đào mật của son môi.

Anh ôm Lương Vi, dùng sức để cô áp sát vào mình.

Lương Vi bị anh ôm tới toàn thân nóng lên, cô chủ động cuốn lấy môi lưỡi anh, dẫn dắt anh tiến vào miệng mình.

Cô mở to mắt nhìn anh, khuôn mặt gần trong gang tấc này cũng cực kỳ ưa nhìn. Lông mi của anh vừa dày vừa dài, vì vậy đôi mắt kia lại càng sâu thẳm.

Anh thở hổn hển, lồng ngực cũng theo hô hấp mà phập phồng lên xuống.

Lương Vi vén áo anh lên, tay trượt vào lưng anh, thuận theo cột sống cứng rắn mà kéo lên, móng tay cô nhẹ nhàng lướt qua đó mấy lượt.

Lục Trầm Ngân không có bất kì tiền đồ gì, anh cứng rắn.

Anh cảm nhận được sự khiêu khích tùy ý của Lương Vi. Đầu óc nóng lên, anh động thân, hung hăng chống vào cô. Váy cô mặc quá mỏng, vốn không thể ngăn được nhiệt độ của anh, nhiệt độ nóng hổi này như muốn thiêu đốt người ta vậy.

Lục Trầm Ngân buông môi cô ra, trán kề trán với Lương Vi, anh khó nhịn nhìn cô.

Ánh trăng chiếu sáng nhàn nhạt lại không chiếu tới hai người bọn họ, dù cơ thể họ ở trong bóng tối, nhưng vẫn có thể thấy rõ đôi mắt của đối phương như cũ.

Tay phải của Lương Vi đi xuống, ma sát dọc theo rìa lưng quần.

"Muốn không?" Cô hỏi anh.

Tay cô trượt ra phía trước, không chút do dự mà nắm thật chặt.

Lục Trầm Ngân không nghĩ cô sẽ làm vậy, anh không nhịn được nên ngâm lên một tiếng, là âm thanh thoải mái.

Anh cắn răng, thấp giọng gọi tên cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!