Chương 19: Cậu là sự tồn tại đặc biệt

Biên tập: Bột

Lương Vi nhìn anh, ánh mắt mang theo tia quật cường.

Lục Trầm Ngân quay đầu đi, nhàn nhạt nói: "Vậy tùy cô."

Máy gặt lúa đã thu hoạch ruộng lúa của một nhà xong xuôi, những người còn lại chen lên như ong vỡ tổ, muốn họ gặt lúa cho đồng ruộng nhà mình trước, trong đó không thể thiếu Cát Vân, cô ấy cũng đi theo hô to.

Lý Đại Cường vậy mà rất biết cách cư xử, ông ta dâng thuốc lá cho người lái máy gặt lúa, không biết đang đứng nói gì.

"Có thuốc lá không?" Lương Vi đứng cùng anh nhìn ra nơi xa, gió thổi khiến cây lúa dạt đi như làn sóng, giọng cô cũng mang vẻ mềm mại mà thản nhiên.

Lục Trầm Ngân móc thuốc lá từ trong túi quần ra đưa cho cô, cùng với đó còn có bật lửa.

"Tôi đoán nhà cậu sẽ là lượt cuối cùng." Lương Vi hút thuốc lá ra, hời hợt nói.

Những cây lúa gặt xong thành thóc được người ta lấy xe ba gác đưa đi, Lương Vi và Lục Trầm Ngân lùi về phía sau một bước để nhường đường.

Lương Vi nói: "Nhà các cậu không không có xe đẩy sao? Vì sao người khác lại được mượn trước."

Lục Trầm Ngân nói: "Tôi biết."

Dường như Lý Đại Cường thương lượng thất bại, ông ta đi về phía Lục Trầm Ngân đang đứng.

Lương Vi ăn mặc giản dị, lúc đầu Lý Đại Cường nhìn không ra, đi tới gần mới nhận ra. Ông ta liếc mắt nhìn cô vài lần, hai tay khoanh lại một chỗ, nửa ngón út khẽ run.

Ông ta nói với Lục Trầm Ngân: "Mẹ nó, thằng nhóc kia không chịu, nói cái gì mà muốn cho nhà đội trưởng Cố gặt trước. Cháu về trước đi, cậu và Cát Vân chờ ở đây, đến lượt chúng ta rồi sẽ gọi cháu. Mà sắp đến 4 giờ rồi, nhớ đi đón Tiểu Oánh."

Lục Trầm Ngân gật đầu, đưa bao tải trong tay cho Lý Đại Cường.

Lương Vi theo anh rời đi, đôi dép lê màu hồng nhạt đã dính đầy bùn đất.

Lục Trầm Ngân về đến nhà, mở thùng xe phía sau xe tải ra rồi bê thùng nhựa đựng cá xuống. Mùi cá tanh vẫn còn rất nồng, trong thùng không còn một con cá nào cả.

"Đã bán hết sạch rồi?" Lương Vi khẽ hỏi.

Anh nhìn cô, vậy mà lại xách một túi lưới đựng cua đã để sẵn trong thùng ra: "Cho cô."

Lương Vi không kiềm được cười rộ lên, cô nhận lấy rồi hỏi: "Bao nhiêu tiền?"

"Không cần." Anh bước vào nhà.

"Cho tôi?"

"Ừm."

"Không phải nói còn không muốn nói chuyện với tôi sao, còn tốt bụng cho tôi đồ ăn nữa."

Anh lại không để ý tới cô, tự đi rót nước uống.

Cô đi đến trước mặt Lục Trầm Ngân, cướp lấy cốc nước trên tay anh, nhấp môi lên vị trí thành cốc anh vừa uống lúc nãy rồi uống nốt chỗ nước còn lại. Thành cốc lưu lại vết son nhàn nhạt của cô.

Lương Vi nói: "Cậu coi tôi là bạn sao?"

Đôi mắt của Lương Vi rất xinh đẹp, không phải đôi mắt hai mí quá sâu, con ngươi màu hổ phách nhàn nhạt mà trong suốt. Lục Trầm Ngân nhìn thẳng vào cô, lông mày chậm rãi nhíu lại.

Anh chưa từng coi cô là bạn bè.

Mới đầu là do tai nạn, về sau là hàng xóm, sau nữa là người phụ nữ khiến anh mơ mộng. Tình cảm của anh đối với cô, chưa bao giờ là tình bạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!