Chương 18: Lục Trầm Ngân… để tôi đi theo cậu, không được sao?

Biên tập: Bột

Giữa tháng 10, Lương Vi xử lý xong chuyện hậu sự của Từ Vệ Mai thì trở về Nam Thành.

Những năm tháng này Từ Vệ Mai tiết kiệm được chút tiền, lúc đầu Tôn Tường đưa sổ tiết kiệm cho cô, nhưng Lương Vi không muốn.

Cô về Nam Thành trong đêm, càng cách xa thành phố Long thì cô càng hít thở thông thuận, sợi dây mảnh treo trên cổ kia cuối cùng cũng chậm rãi nơi lỏng ra.

Lúc tới Nam Thành trời còn chưa sáng, vẫn là một màn tối tăm mờ mịt. Đèn đường vẫn sáng, dưới vầng sáng phiêu đãng là sương mù mỏng manh, ẩm ướt.

Người trên trấn cũng không ít, tất cả đều đến đi chợ hoặc bày quầy bán hàng.

Hừng đông tới muộn, nhưng thời gian lại không hề trì hoãn.

Lương Vi dừng xe ở ven đường, mở cửa xe đi vào cửa tiệm tạp hóa.

"Bà chủ, cho một bao Trung Hoa."

Bà chủ đang nhìn vào gương cạo lông mày, bà ta không vui nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Lương Vi: "Vỏ mềm hay cứng?"

"Vỏ mềm."

Bà chủ rút một bao thuốc từ tủ kính ra, ném cho cô: "45 tệ."

"Lấy thêm một cái bật lửa đi."

"Bật lửa thêm một tệ."

Đây là loại bật lửa chất lượng kém, bên trên còn có ảnh phụ nữ để trần nửa thân trên.

Lương Vi đi trở về bên xe mở bao thuốc, rút ra một điếu ngửi một chút. Điếu thuốc quyện hương vị tươi mới của sáng sớm khiến tinh thần thật thanh thản. Một tháng này không hút thuốc, cô đã kìm nén đến khó chịu rồi.

Cô cắn đầu lọc thuốc, quen thuộc châm lửa, hung hăng hút vào một hơi.

Sương mù tích tụ trong lòng dường như cùng biến mất với không khí bên trong.

Lương Vi tựa vào cạnh xe, định hút xong một điếu rồi quay về.

Người đi đường trên trấn càng ngày càng đông, trời đã sáng dần nên đèn đường cũng được tắt đi.

Bỗng nhiên bên cạnh truyền tới mùi cá tanh nồng nặc, Lương Vi đưa tay che mũi theo bản năng. Cô lơ đãng nhìn thoáng qua lại thấy bóng người quen thuộc.

Cô thả tay xuống: "Lục Trầm Ngân!"

Anh mặc quần yếm chống nước màu đen và đi ủng đi mưa, trong tay xách một thùng đồ. Đây là thùng đựng đồ bằng nhựa, trông như đồ hải sản.

Anh nghe được âm thanh thì nhìn lại theo bản năng. Nhìn thêm một lần, anh lại tiếp tục đi, giả vờ như không thấy.

Lương Vi "ơ" một tiếng, chạy tới bên cạnh rồi đi theo anh.

"Tôi gọi cậu đấy, không nghe thấy sao?"

"Nghe thấy." Anh đáp lại nặng nề.

Lương Vi nhìn vào trong thùng nhựa kia, ở trong có rất nhiều loại cá không rõ chủng loại, tất cả còn tươi nguyên, vẫn còn nhảy tanh tách.

Cô nói: "Cậu sẽ không thật sự đánh cá đó chứ?"

"Ừm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!