Chương 17: Chúng ta từng cùng phản bội ông ta

Biên tập: Bột

Đêm mưa ồn ào náo động, khiến giấc mơ ngày một rõ nét hơn.

Lương Vi nằm mơ, trong mơ không phải màn đêm như hiện tại, mà là khung cảnh mặt trời chói chang, gió thổi dịu nhẹ, an bình mà tĩnh lặng tới khó tin.

Vẫn là mấy thôn nhỏ không phát đạt, không có mấy hộ gia đình. Trước cửa nhà có cây quýt trồng từ nhiều năm, sân là nền đất, bậc thềm ở cửa dùng gạch để lát bằng, rêu xanh sinh sôi sau trận mưa chồi lên từ giữa những kẻ hở hỗn loạn.

Mùa xuân hơi lạnh, nhưng vì có ánh mặt trời nên cũng coi như ấm áp.

Hoa dại sinh trưởng ở chân tường nhà đã dần dần nở rộ. Nụ hoa không lớn, chỉ to bằng móng tay của ngón áp út, đó là những bông hoa nhỏ màu lam mọc ríu vào nhau, trông rất đẹp mắt.

Khói bếp lơ đãng quanh ống khói, mùi cơm chín bay ra từ cửa lớn rộng mở.

"A Vi —— A Vi ——"

Có người gọi cô.

A Vi.

Chỉ có bà nội mới gọi cô như vậy.

Bà cụ đứng cạnh bên cây quýt, xoa xoa hai tay sưng đỏ rồi nói: "Đừng nghịch nữa, ăn cơm thôi. Trên tay đều là bùn, mau đi rửa đi."

Cô giẫm trên chiếc ghế đẩu nhỏ, cơ thể nhỏ bé miễn cưỡng với được tới vòi nước.

Tất cả đều là những món ăn hàng ngày: dưa chuột muối, thịt kho tàu, rau xanh xào.

Gần đây cô thích ăn cơm trộn đường. Đổ đường vào trong cơm trắng, đun nóng lên rồi quấy đều, nước đường chảy ra vừa ngọt vừa ấm. Ăn ba bát liên tiếp xong bụng đã tròn ủng.

Bà nội không có răng, giọng nói cũng không rõ, chỉ ngồi nhìn cô cười không ngừng.

Cô hỏi bà: "Bà nội, cháu giỏi không?"

Mọi người đều nói trẻ nhỏ ăn nhiều cơm sẽ được người ta yêu quý.

Bà cụ sờ đầu cô rồi nói: "Giỏi, sao có thể không giỏi. Nhưng không thể ăn lại ăn như vậy nữa."

Cảnh trong mơ lại xoay chuyển, một người phụ nữ trẻ tuổi đạp xe trở về, cô chạy tới dương dương đắc ý nói: "Mẹ ơi, trưa nay con ăn được ba bát cơm đấy."

Người phụ nữ cười tới dịu dàng, cầm tay cô cùng đi vào phòng.

Sáng sớm hôm sau, người phụ nữ lại dùng xe đạp rời đi. Bà cụ khiêng cuốc đi làm việc, cô chạy theo phía sau. Dọc đường có vô số hoa cỏ tươi mới còn ướt đẫm sương đêm.

Hết thảy đều là dáng vẻ tươi mới.

Lúc bà cụ diệt xong một khoảng cỏ ở ruộng thì không thấy bóng dáng cô đâu nữa.

Bà hô to: "A Vi —— A Vi ——"

Lương Vi chạy từ bên rừng cây khác ra.

Bà cụ nói: "Đừng chạy loạn khắp nơi, con nhóc lỗ mãng."

Chân cô lúc nào cũng như cuốn gió, chỉ chớp mắt một cái đã không thấy đâu, muốn quản cũng không được.

Mọi người ở quê đều nói cô nhóc nhà họ Lương cực kỳ nghịch ngợm và hoang dã.

Bỗng nhiên giữa lúc đó, sắc trời thay đổi trong nháy mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!