Biên tập: Bột
Lương Vi cúp điện thoại, Chu Lâm làm mặt quỷ nói: "Chừng nào thì khẩu vị của cậu thay đổi vậy. Nói thật xem, cậu có quan hệ gì với người đàn ông kia."
Tất cả mọi người đều dỏng tai lên nghe.
Đầu lưỡi của Lương Vi kẹp giữa hai hàm răng, cô cười cười nói: "Dù sao không ngủ cùng là được."
"Thôi đi."
"Là một người bạn bình thường, một người khá thú vị."
Chu Lâm chống cằm nói: "Sao tôi không thấy thú vị, cảm thấy cậu ta ngốc ngốc lại quá nề nếp, chơi không vui."
Lương Vi liếc nhìn Trương Chí Vũ: "Kiểu đàn ông cợt nhả, không làm việc đàng hoàng như cậu ta thì chơi vui?"
Trương Chí Vũ vỗ bàn mạt chược, gào khóc: "Đúng là oan hơn Đậu Nga (1) mà!"
(1) "Oan Đậu Nga" là vở ca kịch nổi tiếng của nhà văn Quan Hán Khanh đời nhà Nguyên, tác phẩm được sáng tác dựa trên câu chuyện oan khuất "Đông Hải Hiếu Phụ" trong "Liệt Nữ truyện". Truyện kể Đậu Nga bị bọn vô lại hãm hại, lại bị thái thú Đào Ngột phán tội chém đầu một cách oan uổng.
Chu Lâm chỉ ra điểm mấu chốt, cô ấy nói: "Nhưng nhìn cậu ta rất nghèo."
"Đúng vậy, cậu ấy nghèo." Lương Vi dừng động tác cầm bài trong tay: "Thế nên?" Cô nâng mắt nhìn về phía Chu Lâm.
"Thế nên…" Chu Lâm nhất thời nghẹn lời.
Lương Vi ném ra một quân bài Đông, nói: "Tôi cũng nghèo, trong tay còn có 100 tệ, đêm nay không biết đụng phải vận rủi gì nữa."
Tới lúc thua nốt 100 tệ còn lại, Lương Vi đứng dậy, xoa cổ rồi nói: "Không chơi nữa, tôi đi ngủ. Phòng nào?"
Trương Chí Vũ: "Tùy chọn lầu ba."
Chân Lương Vi vẫn chưa bước ra khỏi phòng chơi bài, điện thoại đã vang lên, là dì giúp việc lúc trước gọi đến.
Dường như dì rất gấp gáp, chọn từ cắt nghĩa một lúc mới nói ra được một câu đầy đủ.
"Lâm tiên sinh bị xuất huyết dạ dày phải đưa vào viện!"
Tim Lương Vi siết chặt theo bản năng, cô lập tức phản ứng lại: "Anh ta ở Nam Thành?"
Dì giúp việc nói: "Đúng vậy, mấy ngày trước lúc quét dọn, tôi thấy Lâm tiên sinh ở đây. Hôm nay cậu ấy vẫn ở đây nhưng uống đến say khướt. Dưới đất la liệt bình rượu, tôi thấy tình trạng của cậu ấy không ổn lắm, nhưng cháu cũng biết tính của Lâm tiên sinh rồi đấy. Sau khi về tôi nghĩ không biết có xảy ra chuyện gì không, lúc vừa chạy lại thì thấy cậu ấy ngã trên sàn, bây giờ vừa mới đưa đến bệnh viện."
Lương Vi và dì giúp việc đều biết bình thường Lâm Trí Thâm không ở đây lâu, qua hai ngày đã là rất lạ rồi.
Anh ta uống đến say không biết trời đất là gì.
Uống say một mình tới bất tỉnh tại căn hộ đó.
Bởi vì điều gì?
Lương Vi không muốn nghĩ thêm nữa.
"Tôi có việc, đi trước đây. Hôm nào lại tụ họp."
"Này, không phải chứ, cậu muốn đi đâu?" Chu Lâm dướn cổ hỏi thăm nhưng đã không thấy bóng dáng Lương Vi đâu.
Lúc đến bệnh viện ở trung tâm thành phố đã là hai rưỡi sáng, trừ khoa cấp cứu ra thì dường như không có một bóng người.
Lâm Trí Thâm đã được đưa vào phòng VIP, dì giúp việc đang chờ ở cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!