Chương 13: Tôi không có bạn tình, cũng không cần bạn tình

Biên tập: Bột

Lục Trầm Ngân mất ngủ, sáng hôm sau suýt nữa ngủ quên.

Anh vội vội vàng vàng chạy tới cửa hàng, Trương Linh Linh rất kinh ngạc: "Sao sắc mặt anh kém vậy?"

"Không sao, ngủ không ngon." Lục Trầm Ngân cúi đầu xuống, bắt đầu làm việc.

Trương Linh Linh nói: "Xảy ra chuyện gì? Có phải chuyện của cậu anh bên kia không?"

"Không, chỉ là ngủ không ngon thôi."

"À đúng rồi, tại sao không ai tới lấy kiện hàng này, anh gọi điện giục chút đi." Trương Linh Linh ném bọc đồ cho anh.

Lục Trầm Ngân thấy tên Lương Vi thì nhắm mắt, hít sâu một hơi: "Người này tôi biết, để tôi ký thay, tối mang về cho cô ấy."

"Ai da, sẽ không phải cô gái ăn cơm chung hôm đó chứ?"

Lục Trầm Ngân không trả lời.

Trương Linh Linh cười ha hả, nói: "Bị tôi đoán đúng?"

Anh để lại cho cô ấy một bóng lưng.

Trương Linh Linh: "…"

Đêm tối mất ngủ, ban ngày thất thần.

Buổi tối tan việc, Lục Trầm Ngân trở về nhà. Căn biệt thự của Lương Vi trông có vẻ an tĩnh, không có bất kì động thái gì.

Có điều cô căn thời gian cực chuẩn, lúc anh ăn cơm xong cô đã tới rồi.

Lương Vi không biết hôm nay anh có chuyện gì mà không nói một lời.

Tiêm xong anh vẫn đỡ cô, nhưng miệng như bị nhựa cao su dính lại, Lương Vi tìm đề tài thế nào anh cũng chỉ rầu rĩ "ừm" một tiếng.

Anh mở cửa xe muốn đi lên, định đưa cô tới Bắc Hải.

Lương Vi đóng cửa xe "rầm" một tiếng, khoanh hai tay lại nhìn anh: "Cậu uống thuốc câm?"

Lục Trầm Ngân quay đầu muốn mở cửa xe lần nữa, Lương Vi nhanh tay nhanh mắt đè tay anh lại.

"Tôi đang nói chuyện với cậu đấy." Tay cô nắm chặt lại, thấy lòng bàn tay anh đổ mồ hôi.

Lục Trầm Ngân nhìn bộ dạng cố chấp của cô, cuối cùng cũng mở miệng: "Tôi vẫn đang nghe."

Lương Vi tức giận cười một tiếng: "Cậu đâu có, kể chuyện hay cười đùa cậu cũng không phản ứng."

Cô buông tay anh, ngồi vào trong xe của mình.

Lục Trầm Ngân đi ở phía trước, cô đi theo phía sau.

Chiếc xe tải cũ nát an tĩnh chạy trên đường quốc lộ, cũng giống như con người anh vậy, cực kỳ to lớn.

Dọc đường Chu Lâm gọi điện tới thúc giục mấy lần, nói mọi người đến đông đủ hết rồi, chỉ thiếu mình cô.

Nửa tiếng sau, họ tới khu biệt thự đắt tiền ở Bắc Hải.

Lục Trầm Ngân dừng xe ở ven đường, bên ngoài khu nhà. Lương Vi dừng lại theo. Anh đi tới cạnh xe rồi gõ vào cửa kính, Lương Vi hạ kính xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!