Chương 12: Thế mà cậu cũng kìm nén được

Biên tập: Bột

Hai người đối mặt hồi lâu, cuối cùng đánh vỡ im lặng lại là tiếng chó sủa xa xa.

Anh nói: "Tôi về trước, ngày mai tới đưa cô đi tiêm."

"Nếu thấy không tốt với danh tiếng của tôi, vậy thì đừng đưa tôi đi tiêm."

Lục Trầm Ngân đi chưa được mấy bước đã nghe thấy âm thanh nhè nhẹ của Lương Vi truyền tới từ phía sau. Anh không cần quay đầu lại cũng tưởng tượng được biểu cảm của cô vào lúc này: khóe miệng nhếch lên nụ cười thản nhiên, mặt đầy nhạo báng.

Cô là người phụ nữ kì lạ, mọi hành động lời nói cũng đều khó hiểu.

Nhưng anh lại không thể dời tầm mắt khỏi cô.

Cát Vân đang vùi trong bếp đun nước, thấy anh trở lại cũng không nói gì.

Lục Trầm Ngân đổ nước để uống, hỏi: "Cậu có nói lúc nào sẽ về không? Người nhà bên kia có thái độ gì với chuyện này?"

Cát Vân vẫn không nói chuyện.

Anh thấy khác thường nên nhìn sang.

Cát Vân cuộn tròn vào một chỗ, đưa tay phải che mặt, không nói một lời.

"Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?"

Cát Vân giờ tay lên lau mặt, lắc đầu một cái, giọng nghẹn ngào: "Không, không có chuyện gì."

Sau đó, cô ấy nhìn ánh lửa trong bếp rồi nói: "Cậu khuyên cậu của cậu đi, vốn không kiếm được tiền, còn hao sức ở đây làm gì. Không bằng đi tìm công việc đàng hoàng ở chỗ khác."

"Tôi biết."

Hai năm rồi không kiếm được một đồng, năm nay còn phải đền không ít tiền.

Huống hồ, cậu còn thiếu nợ hơn một trăm vạn.

"Tôi cũng không dám nói với ông ấy, ông ấy không chịu nghe lời tôi…" Cát Vân càng nói càng khó chịu, chỉ biết ôm đầu gối ngồi khóc.

Lục Trầm Ngân biết tính khí cậu mình, lúc tốt thì rất tốt, nóng lên sẽ xông vào đánh người. Anh từng chứng kiến Lý Đại Cường túm tóc Cát Vân rồi lăng cô ấy ra xa, còn Cát Vân chỉ có thể khóc mà không dám phản kháng. Lúc tốt thì rất tốt, không thèm chớp mắt đã mua dây chuyền và nhẫn đeo tay cho Cát Vân.

"Tôi sẽ thử nói với cậu xem."

Cho tới giờ Lục Trầm Ngân vẫn không xen vào chuyện giữa bọn họ, xen vào loạn, gỡ càng rối.

Lý Đại Cường lớn hơn Cát Vân mười mấy tuổi, ngoài Tiểu Oánh ra, ông ta còn có một đứa con gái 22 tuổi với vợ trước. Nếu hỏi rốt cuộc Cát Vân hợp ý ông ta ở điểm gì, tự cô ấy cũng không nói rõ được nguyên nhân.

Anh ra ngoài, tựa vào ao nước rồi hút thuốc lá.

Một điếu rồi lại một điếu, hút rất nhiều.

Nếu nói với cậu, há chẳng phải sẽ như lời Lương Vi vừa nói, sẽ phải rời khỏi nơi này sao.

Anh có thể ở lại một mình, nhưng ở lại thì được gì đây.

Một mình cô độc.

Lục Trầm Ngân cắn đầu lọc, lấy điện thoại đang rung ra.

Là tin nhắn của Lương Vi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!