Biên tập: Bột
Lương Vi tiếp tục hỏi thêm: "Tổng cộng cậu bán được bao nhiêu tiền?"
"Hai mươi tệ."
"Ai da, vậy tôi là người đầu tiên mua CD của cậu rồi."
"Ừ, đúng vậy."
Giọng anh không đúng lắm, Lương Vi ngẩng đầu nhìn lại thì thấy anh đang cười, ánh mắt cong cong.
Nhớ lại hai ngày ở cạnh nhau, dường như anh chưa từng cười với cô, nhưng qua lời nói, cô lại cảm nhận được anh không phải kiểu người hiền như khúc gỗ và vụng về.
Anh chín chắn, nội liễm, còn rất dịu dàng nữa, chỉ cần để ý những chi tiết nhỏ là có thể nhìn ra được.
"Chắc mẹ cậu là người rất dịu dàng." Lương Vi nhìn anh, bỗng nhiên nói lời này.
Anh hơi giật mình nhưng gật đầu vô cùng khẳng định.
Lương Vi chậm rãi cười một tiếng.
Anh dịu dàng như vậy, mẹ anh chắc chắn cũng là người dịu dàng. Người ta nói, con trai đều giống mẹ.
Nếu vậy… con gái sẽ giống bố.
Cô cũng giống sao? Giống như người kia?
"Lục Trầm Ngân, cậu thấy tôi giống người tốt không?" Gió lạnh thổi qua lay nhẹ mái tóc dài của cô, Lương Vi cất giọng nhàn nhạt.
"Cô tốt vô cùng."
Ánh mắt của Lương Vi dừng lại trên mặt dây chuyền ngọc của anh: "Tôi tốt chỗ nào?"
Lục Trầm Ngân không nói được, anh cũng không giải thích được loại cảm giác và trực giác này, cuối cùng chỉ có thể gắng gượng nói một câu.
"Cô cởi mở, biết làm đồ ăn."
Anh định nghĩa một số hành động, cử chỉ kì lạ của cô là "cởi mở".
Lương Vi phì cười: "Làm khó cho cậu rồi."
Lục Trầm Ngân: "…"
Cô xoay người tiếp tục đi về phía sau, anh đi theo sau lưng cô, vóc người cao lớn hoàn toàn che kín cô.
Lương Vi ung dung nói: "Bà nội tôi từng nói bữa ăn đầu tiên sau khi chuyển tới là quan trọng nhất. Tôi cũng không biết cách nói này là của vùng nào, có thể là truyền thống của chúng tôi ở bên kia. Tôi thấy một người ăn cơm có chút nhàm chán, vì vậy diễn kịch với cậu một chút cho vui, còn có thể ăn cơm cùng cậu và em gái cậu."
"Thật ra… cô nói thẳng là được rồi."
"Sao cậu không tình thú chút nào vậy, nói thẳng ra lúc ăn sẽ rất xấu hổ, lại không có cảm giác thân thiết. Cậu nhìn xem, trưa cậu mời tôi ăn cơm, tối tôi mời lại cậu, không vì cái truyền thống chó má gì, chỉ là qua lại đơn giản, thân…" Lương Vi nhất thời không tìm được từ để hình dung.
Nửa ngày sau, cô nói: "Thân thiết biết bao!"
Lục Trầm Ngân "à" một tiếng.
Lương Vi nhìn cái bóng dưới đất, anh bao lấy cô, bóng của hai người chồng lên nhau.
Có chút ấm áp vô hình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!