Biên tập: Bột
Đinh ——
Tiếng lò vi sóng vang lên.
"Ngồi đi, tôi đi lấy đồ ăn."
Lục Trầm Ngân ôm Tiểu Oánh lên trên ghế, xoay người tới bếp giúp cô.
Phòng bếp xây theo phong cách mở, vì vậy không có bất kì vật gì ngăn cách với bàn ăn, Tiểu Oánh vừa ngồi ăn sữa chua ở đó vừa nhìn bọn họ làm việc.
Lục Trầm Ngân rửa tay: "Để tôi bê."
"Hơi nóng, cậu đợi một chút, tôi lấy khăn mặt cho cậu ——"
Trong lúc cô tìm khăn lông, anh đã bê nồi còn nóng ra bàn.
Lương Vi: "Không nóng?"
Lục Trầm Ngân: "Không nóng."
Lương Vi: "Bê cả những thứ này ra đi, tôi xới cơm."
Trên bàn lưu ly có ba đĩa thức ăn bốc hơi nghi ngút: rau cải xanh xào, gà kho tàu, cá hố hấp.
Lục Trầm Ngân nhìn thức ăn một chút rồi nhìn Lương Vi, hỏi: "Những món này là cô làm?"
Lương Vi xới một bát ô tô đầy cơm, sau đó lại thêm một thìa.
"Ừ, tôi làm."
Lục Trâm Ngân hơi há miệng, bê đồ ăn đi theo sau.
Tiểu Oánh liếm nắp sữa chua, bên miệng vẫn còn lem một vòng sữa chua. Lục Trầm Ngân không biết làm thế nào, đành ôm cô bé đi rửa tay, rửa mặt.
Lương Vi liếc mắt, cười hỏi: "Con bé ăn bao nhiêu cơm?"
"Không nhiều, nửa bát nhỏ là được rồi."
Trên bàn hình chữ nhật màu trắng mang phong cách Châu Âu chỉ có đồ ăn, cô còn chưa kịp mua bình hoa và bó hoa.
Lục Trầm Ngân và Tiểu Oánh ngồi một bên, Lương Vi ngồi đối diện họ.
"À đúng rồi, còn đồ uống nữa. Tôi đi lấy đồ uống."
Lương Vi cầm ba lon Coca ra, cô nhìn Lục Trầm Ngân thận trọng thì khẽ cau mày: "Sao không động đũa? Không muốn ăn?"
"Không phải…"
"Vậy ăn đi, tôi đâu có hạ độc."
Lục Trầm Ngân gắp một miếng thịt gà cho Tiểu Oánh, ngước mắt đối diện với ánh mắt trực diện của Lương Vi.
Lục Trầm Ngân: "… Cô cũng ăn đi."
Lương Vi mở nắp lon Coca, tiếng ga vọt lên, cô đợi bớt hơi ga rồi đưa cho Tiểu Oánh, sau đó đưa lon chưa mở cho Lục Trầm Ngân.
Tiểu Oánh đang gặm miếng gà nhưng vẫn cố gắng lễ phép, nói: "Cảm ơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!