Chương 1: Lâm Trí Thâm, tôi không đợi anh

Biên tập: Bột

12. 07. 2016

Thời tiết giữa tháng 9 của thành phố Nam vẫn oi bức như thế, nắng chiều váng vất nhuộm cả vầng mây đỏ au như máu.

Lương Vi đã vòng đi vòng lại nửa tiếng ở khu đường quê của thành phố Nam. Đường Bách Du thực chất rất rộng, nhưng nơi đây chim còn không thèm đoái hoài, xe cộ đi qua cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Cô liếc mắt nhìn địa chỉ trên điện thoại di động, rẽ sang phía Bắc đi vậy.

Bốn tháng trước cô đã tới đây một lần, nhưng lúc đó được kiến trúc sư đưa tới. Tuy không phải người mù đường, nhưng bố cục và sắp xếp của các nhà ở đây na ná nhau, lần này cô thực sự không nghĩ ra được.

Chuông điện thoại bỗng vang lên, Lương Vi cho xe chậm lại, thuận tay nhận điện thoại. Cô thấy cách đó không xa có một chiếc xe tải nhỏ, còn có một người. Xe chạy dọc theo ven đường, cuối cùng cô dừng lại gần xe tải nhỏ kia, đỗ cách đó khoảng 10 mét.

Đầu kia điện thoại nói: "Này, gần đây vội gì vậy, sao không thấy cậu phát sóng trực tiếp? Đi chơi không, tối nay có hẹn mấy trai đẹp, là người lần trước cậu nói trông tươi non đó. Tôi đặt phòng Khải Kim rồi, cùng tới đi!"

Lương Vi tắt máy, bẻ gương chiếu hậu, vừa soi gương vừa nói: "Mấy cậu chơi đi, gần đây tôi có chút việc."

"Xì, cậu thì có thể có chuyện gì? Không phải ăn uống chơi bời sao?"

Cô lấy son ra đánh lại hai lần, son màu cam đất rất nhạt.

Lương Vi tút tát lại xong, cười nói: "Đúng vậy, tôi gần nhất không phải vẫn bận cùng người khác ăn ăn uống uống sao."

"Cậu trói được kẻ lắm tiền mới rồi? Đá ông chủ Lâm hả?"

Điện thoại của Chu Lâm bị cướp, người đàn ông ở đầu kia hô: "Cùng tới chơi đi, tình một đêm cái nào. Yên tâm, bọn tôi không nói cho tổng giám đốc Lâm đâu!"

Lương Vi kéo nhẹ khóe môi, khạc ra hai chữ: "Cút đi."

"Ờ ờ ờ, tôi quên tổng giám đốc Lâm hàng to xài tốt, ai dám sánh cùng chứ!"

"Trương Chí Vũ, cậu mẹ nó trả lại điện thoại cho tôi!"

Lương Vi thẳng tay ngắt điện thoại, không nghe đầu bên kia ồn ào nữa.

Vừa cúp điện thoại xong lại có cuộc gọi tới nữa, không chịu buông tha cô.

"Chuyện gì?"

Người đàn ông nói: "Muốn hỏi cô đã tới và xem nhà chưa, nếu muốn sửa lại chỗ nào thì bảo với tôi."

"Kiến trúc sư, tôi đang lạc đường. Bây giờ đang định đi hỏi đường, cúp đây."

Cô ngước mắt nhìn về phía gương chiếu hậu, ánh mắt chợt lóe lên, dừng trên người người đàn ông cách đó không xa.

"Chỉ đường kiểu gì không biết." Lương Vi lẩm bẩm, chuẩn bị xuống xe.

Chiếc xe màu bạc cũ kĩ đầy vết xước kia vẫn an tĩnh đỗ ở ven đường Bách Du, cửa xe phía sau mở rộng, bên trên còn treo ít dây đèn nhỏ. Vẫn chưa tới đêm nên người đó không bật lên.

Lương Vi giơ tay đưa lên trước trán, che đi ánh sáng hoàng hôn, híp híp mắt mới thấy rõ bộ dáng người kia.

Người đàn ông kia mặc áo may ô màu trắng, cũng an tĩnh ngồi nơi đó như chiếc xe tải nhỏ kia, cúi đầu không biết đang làm gì. Phía trước là chiếc bàn gấp giản dị, trên đó bày những đĩa CD đơn giản theo thứ tự. Bìa đĩa rất cũ, đã phiếm vàng.

Chiếc loa bên cạnh đang phát bài hát của nước ngoài.

Lương Vi không nhìn thấy mặt người kia, chỉ thấy tóc anh rất ngắn, màu da ngăm đen, hai bắp tay lộ ra ngoài áo may ô cực kỳ rắn chắc. Vì hôm nay rất nóng, phía dưới cổ áo anh đã ướt đẫm mồ hôi, cô đoán phía sau lưng anh cũng ướt hết rồi.

Bán CD trên đường quốc lộ vắng vẻ hoang tàn này, có đầu óc kinh tế lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!