Chương 93: Toàn văn hoàn

Ngoại truyện cuối:

Cũng may là bất chấp mọi chuyện đã diễn ra thế nào, đám cưới của bọn họ vẫn được tổ chức thành công vào một ngày mùa thu nắng vàng rực rỡ.

Liên Nguyên cứ mơ mơ màng màng như thế giao bàn tay mình cho người alpha trẻ tuổi tuấn tú trước mặt mình.

"Tôi Du Ngải Diệp, hôm nay đứng tại đây, trước mặt gia đình, bạn bè cùng tất cả những người đã luôn yêu thương chúng tôi, xin được chân thành thề nguyện – sinh mệnh của em từ nay mãi gắn bó bên anh."

Trong mắt của người alpha cao lớn anh tuấn lấp lánh ánh nước, là giọt nước mắt hạnh phúc không thể kìm chế.

"Em xin hứa sẽ luôn luôn yêu anh, tôn trọng anh. Dù trong bất kì hoản cảnh nào sẽ luôn ủng hộ anh.... Dù là thuận lợi hay gian nan, giàu có hay bần hàn, khỏe mạnh hay bệnh tật. Em xin thề sẽ trở thành người bạn đời trung thành của anh, cùng anh xây dựng một gia đình tràn đầy yêu thương, tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau. Em hứa sẽ cùng anh trưởng thành, cùng nhau học hỏi, cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời này."

Liên Nguyên cảm thấy bản thân mình thật kỳ lạ.

Rõ ràng là anh nên châm biếm những lời ngon tiếng ngọt đấy của người alpha, phải cảm thấy coi thường lời thề non hẹn biển ấy.

Nhưng không hiểu sao anh lại đong đầy nước mắt, cổ họng cũng run rẩy, chẳng thể thốt nên lời.

­­­­­­­______________________

Những ngón tay của Liên Nguyên bị nắm lấy, giữ chặt trong lòng bàn tay, vòng eo cũng được ôm gọn, giống như một sức mạnh mới vừa xuất hiện trong cuộc đời anh.

Liên Nguyên chỉ có thể gật đầu.

Anh còn có thể giả vờ được tới bao giờ nữa chứ?

Anh còn có thể giả vờ rằng trái tim mình vẫn luôn bình thản được sao.

Còn có thể giả vờ rằng mình có trái tim sắt đá, chỉ để che đi tiếng lòng đã sớm rung động sao?

Anh rõ ràng đã sớm cảm nhạn được sự chăm sóc cùng tình yêu của đối phương, hơn nữa còn dung túng bản thân mình đắm chìm trong ấy.

Chẳng qua anh không muốn thừa nhận tình cảm của mình, lại càng không tình nguyện rung động với alpha trẻ tuổi luôn thấu hiểu mình.

Vì thế mới cố tình viện ra đủ mọi lý do sứt sẹo để níu kéo lấy một phần tình cảm này.

Nhưng như vậy thật không công bằng, đặc biệt là đối với Du Ngải Diệp đang ở trước mặt anh, quá là không công bằng rồi.

"Ngải Diệp .... Anh..."

Nụ hôn rơi xuống khóe môi, những lời xin lỗi cũng thế mà kẹt lại cổ họng.

"Anh không cần phải nói gì đâu."

Du Ngải Diệp lên tiếng.

Không cần phải nói gì hết, không cần phải áy náy, cũng không cần phải cảm động, không cần phải thở dài – chỉ cần anh yêu em thôi.

Giống như em yêu anh, vậy là đủ rồi.

"Hôm qua em đã nằm mơ, em mơ thấy chúng mình là trúc mã." Du Ngải Diệp thì thầm giữa những tiếng vỗ tay chúc mừng của mọi người, "Chúng ta cũng ở bên nhau như thế này, cho dù là bất kỳ dòng thời gian nào."

Tình yêu có thể vượt không gian, dù ở bất kỳ thời đại nào.

Kết thúc ngoại truyện.

Toàn văn hoàn!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!