Hơn 30 năm nay, Đào Diệp đã gặp đủ các kiểu người theo đuổi mình.
Đương nhiên phần lớn alpha luôn coi omega là vật sở hữu của mình, cho dù là ở xã hội hiện đại, dưới lớp vỏ bọc của những bộ cánh lộng lẫy, vẫn là những h*m m**n thú tính cuồn cuộn bị đè nén lại.
Nếu như mối quan hệ tình cảm đó không có nền móng là sự bình đẳng, vậy tất cả những thứ sau đó chẳng qua cũng chỉ là sự ngọt ngào mà kẻ ban phát nó tự cho là đúng, là thứ tình yêu bị chi phối bởi h*m m**n kiểm soát, lột lớp vỏ bọc đường đó đi thì chỉ còn lại gai nhọn đâm sâu vào tim.
Cho nên Đào Diệp luôn cảm thấy bài xích với những kẻ theo đuổi một cách ồn ào.
Anh ghét những lời mời mọc mà mấy kẻ ấy tự nghĩ đó là cảm động, càng ghét sự sắp đặt của những kẻ nghĩ rằng mình thông minh.
Cứ như thể omega là thứ phải lệ thuộc vào alpha, tất cả những nỗ lực những phấn đầu đều là cái giá phải trả để được alpha chọn lựa, chỉ còn biết cam chịu chờ đợi kẻ nắm giữ số phận mình rồi đặt lên kệ cao mà cất giữ như món đồ trang trí.
_________________
Nhưng mà sao cái tên alpha Du Đại Tuấn này lại chẳng chịu chủ động chút nào vậy hả?!
Năm đó không phải hắn ta giỏi nhất là trò bám dai như đỉa, còn là 'kẻ cuồng bám đuôi' xuất quỷ nhập thần, làm cho người ta cảm thấy phiền muốn chết hay sao?
Nào là đứng hát ở dưới tầng, tan học thì hẹn đi ăn, một tuần phải nhìn thấy hắn tới 800 lần...
Giờ thì sao đây?
Đào Diệp nhìn khung chat chẳng có động tĩnh gì mà thấy trong cảm xúc thật khó tả.
Không phải hắn ta luôn miệng nói muốn làm bạn với anh à? Sao 5 ngày rồi mà không thèm nhắn một cái tin nào vậy?
Không chào buổi sáng, không chúc ngủ ngon, mấy tin nhắn tình cảm sến súa hàng ngày cũng không có, thế thì ít nhất cũng nên có một cái tin nhắn để chứng minh mình vẫn tồn tại chứ. Đây lại không ư hử tiếng nào là sao?
Cứ như vậy thì dễ dàng bị người ta lãng quên lắm đó.
Hay đây cũng là chiêu trò 'một lùi ba tiến' của cái tên alpha này, mục đích là để làm nổi bật sự khác biệt của hắn ta với những alpha khác, để anh có thể đối xử với hắn khác đi?
Dù Đào Diệp có tự hỏi bản thân thế nào đi nữa, cuối cùng anh vẫn chỉ có thể nhìn vào khung chat im ắng đó mà thẫn thờ.
Cho nên anh mới ghét nhất mấy cái chuyện yêu đương ấy.
Đúng là tra tấn người ta mà.
Phiền phức!
Hết chương 6.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!